Dễ mua nhầm hàng fake, hàng nội địa Trung nếu không tìm mua đúng cửa hàng uy tín. đặn theo không khí nóng 3 chiều làm chín thức ăn nhanh chóng nhưng vẫn giòn tan bên ngoài và không làm khô bên trong. Vỉ nướng cùng khay hứng dầu được trang bị tách rời hoàn toàn và có thể
Độc Thê Không Dễ Làm - Vụ Thỉ Dực. Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit' ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết : dễ thương tới nỗi làm người ta gào thét. Ở trong mắt A Bảo, đứa bé bốn tuổi
Độc Thê Không Dễ Làm thuộc thể loại Xuyên Việt của tác giả Vụ Thỉ Dực được cập nhật nhanh nhất hàng ngày. A Bảo cảm giác mình làm tướng quân chi nữ, đương nhiên là viết văn hữu hạn,
Chương 15 của truyện Độc Thê Không Dễ Làm, tác giả Vụ Thỉ Dực. Tìm truyện. Trang chủ Phò mã phần này làm việc mặc dù không dễ làm, nhưng hắn cùng Xương Bình trưởng công chúa giữa cảm tình lại là thập phần tốt, thành thân tiền thông phòng mặc dù mấy, nhưng ở
Độc Thê Không Dễ Làm. A Bảo cảm giác mình làm tướng quân chi nữ, đương nhiên là viết văn hữu hạn, thông tập võ nghệ, nhưng bị trở thành hãn nữ, vậy cũng thật là là oan uổng. Rõ ràng nàng cũng thập phần hiền lương thục đức, nữ tử hẳn là hội nữ hồng trù nghệ
Vay Tiền Nhanh. editor Nyanko Sau khi nói xong việc này, hai người khôi phục lại dáng ngồi ban đầu, lắng nghe mấy vị thế gia phu nhân khác nói chuyện. Bọn họ đều là nàng dâu, còn không có tạo ra vòng xã giao của riêng mình, đối với giới phụ nhân thì chưa quen thuộc lắm, không nên lắm miệng, lắng nghe cũng có thể nghe được rất nhiều tin tức hữu lát sau, người tiến đến chúc mừng càng ngày càng nhiều, từ giữa cũng có thể nhìn ra uy thế của phủ Trung Võ tướng quân, hơn nữa trong phủ bọn họ còn có vị Phò mã của công chúa được sủng ái cực kỳ nữa. Vậy nên quan viên kinh thành đều cực kỳ nể tình, quan hệ họ hàng đều tới, không có tới cũng đưa lễ trọng đến đây, ngay cả Thái tử cũng rất nể tình mà dẫn Thái tử phi qua hôm nay người tới phần lớn là hàn huyên, sau đó sẽ hướng lão thái quân dò hỏi tình huống thân thể của Đại công chúa như thế nào, rồi lại một bên hỏi một bên nhìn về phía A Bảo, làm trong lòng A Bảo cực kỳ buồn bực. Tuy biết rằng bọn họ chỉ muốn chứng thực nàng và nam nhân của nàng có thật đã chống lại Đại công chúa hay không, chính là xem nhiều như vậy, sẽ làm nàng cảm thấy bọn họ như đang chất vấn nàng sau khi đón tân nương tử bái đường, A Bảo cùng với những người khác đi tân phòng nhìn nương tử mới vào Hạo là đích thứ tử đại phòng phủ tướng quân, Võ Hạo cũng giống như phụ huynh, vào quân doanh nguyện trung thành với đất nước. Chẳng qua mấy năm nay chiến sự Tây Bắc cũng không nhiều, vậy nên phần lớn thời điểm hắn vẫn ở lại kinh thành, thuận tiện thay phụ huynh ở Tây Bắc hiếu thuận tổ mẫu. Võ Hạo có chức ở Binh bộ, tuy rằng không cao như phụ huynh, chẳng qua cũng xem như là thanh niên đầy hứa Bảo nhìn Lý Minh Phượng, vẫn như cũ là gương mặt trang điểm theo kiểu Nhật không rõ mặt, xem vẻ mặt muội ấy thẹn thùng thoả mãn, thì biết muội ấy rất hài lòng với Võ Hạo.“Ngũ tỷ tỷ.” Thừa dịp không người chú ý, Lý Minh Phượng nói nhỏ với A Bảo “Lúc trước mẫu thân vì muội đã an bài cho gặp Võ nhị công tử. Mặc kệ về sau thế nào, muội cũng sẽ không hối hận. Chuyện của Bảo Hoa công chúa, Ngũ tỷ cũng không cần lo lắng.”A Bảo vỗ vỗ tay nàng, trong lòng thở dài, nơi nào có thế không lo lắng được nhập cuộc yến tiệc, Thái tử phi và A Bảo là vương phi ngồi ở thủ vị, cùng bàn với lão thái quân. Sau khi chúc mừng lão thái quân vài câu, A Bảo cười nói “Lão thái quân, không dối gạt người, tình cảm từ nhỏ giữa ta và lục muội cực kỳ tốt. hiện nay muội ấy gả lại đây, vốn dĩ trong lòng có chút lo lắng. Chẳng qua vừa thấy lão thái quân và tướng quân phu nhân, biết hai người đều là trưởng bối tâm tư thiện lương, trong lòng ta cũng an tâm. Muội ấy còn trẻ, nếu có làm gì không tốt, còn thỉnh lão thái quân và tướng quân phu nhân dạy dỗ muội ấy.”Lão thái quân và tướng quân phu nhân vừa nghe lời này thì biết Tấn vương phi là đang chống lưng cho muội muội nhà mình, lập tức trong lòng có chút ra nếu không có chuyện đại công chúa trước đây, lời nói hôm nay của Tấn Vương phi, bọn họ cũng chỉ biết cười nhẹ. Tức phụ đích thứ tử không thể so với trưởng tức, trách nhiệm không có lớn như vậy, cho dù làm không tốt cũng sẽ không bị trách mắng quá nặng nề. Hơn nữa bọn họ cũng không phải là người hà khắc gì, tất nhiên sẽ không làm khó xử tức phụ nhà mình. Chỉ là hiện tại phía trên còn có vị đại công chúa mà Tấn Vương phi đã đắc tội, việc này lại thành khó nói, chỉ sợ phủ Trung Võ tướng quân bị kẹp ở giữa khó xử người khác nghe được lời này thì mờ mịt mà nhìn A Bảo. Thầm nghĩ không nhìn ra được người thoạt nhìn ôn hoà như Tấn Vương phi cũng dám nói rõ muốn đối nghịch cùng với Đại công chúa, chẳng lẽ nàng thật sự không sợ Đại công chúa chạy đến mách lẻo trước mặt Chính đức đế hay sao?Mọi người ở yến hội cân nhắc suy nghĩ, thời gian qua đi, chờ mọi người ăn không sai biệt lắm, đám người Thái tử phi và A Bảo đứng dậy cáo từ. Lão thái quân và tướng quân phu nhân vẫn luôn giữ lại, sau mới sai người đưa bọn họ ra của nam nhân bên kia, đám người Thái tử, Tề vương cũng đang cáo từ mấy người Võ Liệt, rất nhanh mọi người cùng gặp lại.“Ngũ hoàng đệ, Lục hoàng đệ, hai người cũng muốn đi thăm Bảo Hoa sao?” Thái tử hỏi, thấy hai người gật đầu, cười nói “Vừa hay, cùng đi đi, cũng xem như là có bạn.”“Ai muốn có bạn cùng huynh…” Tề vương lẩm bẩm một tiếng, bị Kim Cảnh Hi kéo tay áo, đem lời nói còn lại nuốt trở Lệnh Thù vẫn là bộ dạng lãnh đạm như trước, thời điểm A Bảo đến đây, duỗi tay chỉnh lại cây trâm hoa trên đầu nàng. một màn này làm mọi người ở đây đều sững sờ, chẳng qua khi Tiêu Lệnh Thù lạnh lùng nhìn qua, rất nhanh mọi người chuyển tầm mắt, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi sẽ có những ý tưởng nhìn không ra được nam nhân lạnh lùng vô tình như vậy sẽ có hành động dịu dàng như đôi phu thê tới đây là để uống rượu mừng, lúc này cùng làm bạn đồng hành đến phủ đại công chúa thăm qua thời điểm bọn họ tới cửa, phát hiện trong phủ Đại công chúa có khách, phu thê Hiền vương và Ninh vương đã đến đây trước bọn họ một bước để thăm Đại công chúa, lúc này đang ở bên trong bồi Đại công chúa nói chuyện.“Nhị đệ và Thất đệ cũng đến đây?” Thái tử hỏi ma ma dẫn ma ma kia là người tâm phúc nhất của Đại công chúa, chán ghét nhìn Tiêu Lệnh Thù, mới đáp “Hồi Thái tử điện hạ, Hiền vương và Ninh vương điện hạ cùng với hai vị Vương phi đã đến đây từ sáng sớm, lúc này đang ngồi nói chuyện giải sầu với công chúa.” So sánh hai vị Vương gia từ sáng sớm đã tới đây, còn ba vị này bây giờ mới tới, ở trong mắt ma ma là biểu hiện bất kính với Đại công chúa, càng thêm buồn bực.“Thân mình Bảo Hoa không sao chứ?” Vẻ mặt Thái tử vui vẻ hỏi.“Nhanh như vậy sao? Mệnh cũng quá tốt rồi!” Cái tên gấu con Tề vương này lại muốn tìm đường chết nhiên lời này tuy rằng được nói nhỏ, nhưng mọi người ở đây đều nghe rành mạch, vị ma ma kia mở to mắt nhìn, lộ biểu tình “các ngươi như thế nào lại độc ác như vậy” mà nhìn đám người Tề vương và Tiêu Lệnh Thù, run giọng nói “Tề vương điện hạ, công chúa chính là hoàng tỷ của ngài, như thế nào ngài có thể nói vậy chứ?”Tề vương mắt trợn trắng, cười nhạo nói “Bổn vương nói cái gì? Lão ma ma như ngươi đừng cho là ta không biết ngươi đang nghĩ gì. Lời này ngươi nói cũng không cảm thấy thẹn hả? Sao không nghĩ lại năm đó đại hoàng tỷ đánh bổn vương và Ngũ hoàng huynh, đánh đến mức nằm trên giường sốt cao không lui, tỷ ấy thì ở nơi nào chứ? Tỷ ấy sẽ có nửa điểm áy náy sao? nói không chừng… Đại hoàng tỷ như thế nào lại không yêu quý huynh đệ mà ra tay với chúng ta, tất nhiên là do mấy ma ma độc ác các ngươi lắm miệng ở bên cạnh xúi giục đi! Tốt, tốt lắm, bổn vương phải đi về báo với phụ hoàng, đem mấy người vô cớ sinh sự như các ngươi, xúi giục tình cảm tỷ đệ của chúng ta, tất cả đều đưa đến am Tịnh Linh đi cải tạo!”Thấy vẻ mặt Tề vương không có ý tốt mà nhìn mình chằm chằm, sắc mặt vị ma ma kia chuyển biến, vừa hận vừa sợ mà nhìn hắn. Am Tịnh Linh trong lời Tề vương là am ni cô theo danh nghĩa hoàng gia, bên trong ngoại trừ ni cô còn có rất nhiều hoàng thất nữ quyến và nô tỳ phạm tội. Hơn nữa ni cô nơi đó cũng không từ bi chút nào, có thể nói, vào nơi đó, đừng nghĩ đến chuyện sống sót trở ra. Ngay cả có thể sống sót mà trở ra thì người cũng đã không nhìn ra hình người mắn, Thái tử ra mặt nói “Lục hoàng đệ, đừng náo loạn.”Vị ma ma kia cũng biết Tề vương là người thích càn quấy, để ý đến hắn ngược lại hắn sẽ càng nắm người không buông, tuy rằng trong lòng có tức giận, nhưng cũng không dám đi khiêu khích hắn, ngược lại trừng mắt nhìn Tiêu Lệnh Thù, tức giận nói “Công chúa nói, nếu là Tấn vương điện hạ và Tấn vương phi đến thì ngài ấy không muốn gặp.” Bà ta không hề che dấu đôi mắt đầy cừu thật là quá kiêu ngạo rồi! A Bảo rất muốn một chân đá qua, cho cái tên nô tài kiêu ngạo như vậy biết thế nào là đẹp Lệnh Thù trả lời là trực tiếp một chân đá qua - không kèm lời giải thích.“…”hắn đã sớm không vừa mắt với loại ma ma dám can đảm hạ dĩ phạm thượng như này, thế nhưng cũng dám trừng mắt nhìn hắn và A Bảo cũng tương tự nhìn loại ma ma này không vừa mắt, thấy Tiêu Lệnh Thù ra tay, hai mắt lập tức sáng lấp lánh nhìn hắn. Ngón tay Tiêu Lệnh Thù giật giật, khắc chế nỗi xúc động muốn sờ đầu nàng như sờ đầu Trà Trà giống tự, Tề vương cũng dùng vẻ mặt sùng bái mà nhìn hắn, chỉ có Thái tử và Thái tử phi thật bất đắc ma kia khi bị đá ngã ra sau, phát ra âm thanh như heo bị chọc tiết, cực kỳ thê lương. Rất nhanh đã có mấy thị nữ ma ma khác chạy tới, nhìn đến ma ma kia ngã trên đất ôm ngực, sắc mặt biến đổi, vội vàng tiến lên thỉnh an mấy vị chủ tử ở ra nô tài trong phủ Đại công chúa có thể kiêu ngạo như vậy cũng có nguyên nhân. Tục ngữ nói, chủ nhân thế nào thì nô tài thế đó. Đại công chúa được sủng ái bao nhiêu năm nay, dựa vào khí thế của nàng ta, mấy ma ma nha hoàn kia thậm chí còn kiêu ngạo hơn quan lại thế gia tiểu thư, hoành hành ngang ngược không cố kỵ, hoàn toàn không đem người khác để vào mắt. Mà Đại công chúa cũng cảm thấy người của nàng ta như vậy là đại biểu cho thể diện của nàng ta, càng cổ vũ cho bọn nha hoàn ma ma có khí thế như là, gặp phải chủ nhân hung tàn như Tiêu Lệnh Thù, thật sự là kiêu ngạo không người đồng thời quỳ xuống, cũng không dám hô hấp mạnh.“Ồn ào!” Tiêu Lệnh Thù có chút không vui nói, “Lại gào trực tiếp cắt đầu lưỡi.”“…”Thanh âm tru như heo kia hoàn toàn im bặt, so với thánh chỉ còn dùng tốt hơn. Đương nhiên cũng bởi vì vẻ mặt của hắn hoàn toàn không giống như là nói khác mấy người ma ma nha hoàn đang quỳ hai mặt nhìn nhau, trong đó có một nha hoàn diện mạo xinh đẹp lấy hết can đảm nói “Tấn vương điện hạ, nơi này là phủ công chúa, người không thể…” Vừa nói vừa nhìn phải đôi mặt lạnh lùng như như băng của hắn, gian nan khó nói thành lại có một vị ma ma mặt mày nghiêm túc nói “Thái tử điện hạ, Thái tử phi, công chúa đã phân phó, nếu là vết thương này là vì Tấn vương điện hạ ban tặng, cho nên thật sự không muốn gặp Tấn Vương chút nào. Còn thỉnh chư vị đừng làm khó dễ bọn nô tỳ.”Tề vương lập tức quát lên, “Các ngươi thật là mấy lão chủ chứa to gan lớn mật mà, đại hoàng tỷ như thế nào sẽ nói những lời này nọ như vậy. Nhất định là các ngươi dĩ hạ phạm thượng, tự mình chủ trương. Người tới, đem bọn họ trói lại đưa đến am Tịnh Linh cải tạo lao động cho tốt.”Tất nhiên là không ai động vương lập tức nghẹn khuất, giận mắt trừng đám thị vệ kia, hắn chỉ dẫn theo hai người thị vệ đến đây, người khác không phải là người của hắn dĩ nhiên là không ai nghe lời. Sau đó nhìn về phía Tấn vương, nói “Ngũ hoàng huynh, huynh thấy thế nào?”Tiêu Lệnh Thù khó có được mà gật đầu phối hợp. Ngay lúc hắn gật đầu, năm người thị vệ tiến lên hành lễ, một bên vặn trụ tay của nhóm nha hoàn ma ma, ngay khi bọn họ phát ra tiếng thét chói tai, lập tức dùng váy bọn họ che miệng lại, lộ ra quần ở bên trong.“…”Mọi người xem trợn mắt, thật là lưu manh mà!Tiêu Lệnh Thù vẫn là bộ dạng bình tĩnh như cũ, dường như cũng không cảm thấy phủ vệ của mình lưu manh như vậy có gì là không tác giả Tấn Vương và Tề vương là một tổ hợp quái dị Tề vương thích nói chuyện, Tấn vương thích động thủ, thật là hoà hợp đến hoàn hảo, chương sau tiếp tục phối hợp ~~Còn A Bảo ấy à, có nam nhân ở phía trước ra tay, nàng đứng xem diễn là tốt rồi, thuận tiện làm cổ động viên, chương sau nàng tiếp tục cổ vũ~~
Edit BettySau khi Ngụy y nữ kiểm tra thương thế ở phần eo của A Bảo xong, cười nói "Lý cô nương khôi phục rất nhanh, qua mấy ngày liền bình phục." Trong lòng lại có chút nghi hoặc, theo lý thuyết, hẳn là khôngkhôi phục nhanh như vậy, ít nhất còn phải nửa tháng nữa, thế nhưng sự tình lại vượt qua ngoài ý muốn của bọn nhớ tới lời Tôn thái y nói, hiện tại trong cung ngoài cung đại đa số mọi người đều nhìn chằm chằm Lý Minh Cẩm, thương thế của nàng tốt lên đối với họ mà nói chỉ có lợi không hại, dù có nhiều nghi vấn hơn nữa cũng chỉ có thể kiềm chế ở trong lòng. Trong hoàng cung này, không cần nhất đó là lòng hiếu kỳ và tìm tòi nguyên Lung đem áo trong của A Bảo vén lên, cầm một lọ thuốc mỡ nhỏ vì A Bảo ấn xoa phần eo chưa tan máu bầm, nghe xong cũng cười nói "thật sự là quá tốt, chúc mừng Lý cô nương!"A Bảo nhìn khuôn mặt tiểu cung nữ tươi cười mừng rỡ ngọt ngào, kéo khóe miệng cười cười, trong lòng lại lần nữa đối với diễn xuất lần này của tiểu cung nữ thật bái phục, thực sự là học cái gì như cái đó, cũng không biết Tấn vương tìm người từ đâu tới, nếu là những tỳ nữ của nàng cũng có trình độ diễn xuất bậc này, nhất định sẽ trở thành cao thủ trạch khi thoa thuốc, A Bảo chậm rãi chỉnh lại quần áo,sau khi mặc chỉnh tề, ngồi vào trước cửa sổ cảm thụ quang cảnh cuối xuân tươi y nữ thu dọn đồ vật xong, hướng A Bảo phúc thân rời khỏi, các cung nữ khác đều hầu ở bên ngoài, trong phòng ngoài A Bảo đang lười biếng hưởng thụ cảnh xuân tốt đẹp, chỉ còn lại có Linh Lung đứng bên cạnh hầu qua thời gian mấy đêm không ai tàn phá, A Bảo rốt cuộc xác nhận bản thân an toàn, thế là nhịp nhàng khôi phục lại bộ dáng vô tâm vô phế trước đây, nên ăn thì ăn nên ngủ là ngủ. Mà trước đó ngủ không được, cũng không phải là nàng thực sự thiếu ngược, mà là sợ bị tàn phá, chỉ muốn đau nhức hết mau mau đi vào giấc ngủ. Cho nên việc lo lắng hãi hùng đợi mấy buổi tối, xác định người nào đó sẽkhông lại canh ba nửa đêm đến tàn phá chính mình, tự nhiên cuộc sống vô cùng sảng bộ dáng A Bảo buồn ngủ, thực sự là thích ý vô cùng, Linh Lung đứng lặng tư thế đứng canh người trầm mặc này, làm cho A Bảo cũng không hài lòng, thậm chí có một chút không thể tránh được. Được rồi, A Bảo mặc dù không biết ở trong lòng Linh Lung, chủ tử của nàng ấy có bao nhiêu ngông cuồng tàn khốc, nhưng là thông cảm nàng một lòng hướng chủ, hơn nữa hôm nay nàng ấy nói lời làm yên lòng của nàng, cho nên không có cùng nàng ấy chấp A Bảo bị lăn qua lăn lại thiếu chút nữa thành thể chất thiếu ngược, sáng nay Linh Lung đột nhiên hướng A Bảo tiết lộ, chủ tử của nàng mấy ngày trước đã phụng chỉ rời kinh, A Bảo thế mới biết vì sao mấy đêm này cũng không bị tàn phá, người không có, tự nhiên tất cả bình an. Nghe xong việc này, A Bảo vui vè không nhịn được, không cẩn thận để lộ sắc mặt vui mừng, mặc dù thu lại cực nhanh, nhưng vẫn là làm cho Linh Lung có chút không hài Bảo đương nhiên hiểu, nghĩ rằng Linh Lung cảm thấy chủ tử của nàng làm việc thừa trị thương cho nàng, mà nàng lại không nhận tình này, không chỉ không cảm ơn, còn vì người ta rời đi mà vui mừng phấn khởi, nhìn ở trong mắt thuộc hạ trung tâm của người ta, đương nhiên là biểu hiện của lòng lang dạ sói. Thế nhưng nhìn lại, A Bảo thực sự cảm kích không nổi a, nàng đến bây giờ còn không biết, Tấn vương vì sao lại nhiều chuyện như vậy trị thương cho nàng, mặc dù hiệu quả so với tưởng tượng thậttốt, thế nhưng quá trình này cũng đặc biệt ngược đãi, ai sẽ cảm kích a? Còn không bằng để vết thương từ từ tốt lên, cũng không cần chịu tội nhiều như nên, mặc dù Linh Lung không hài lòng, A Bảo cũng không để ý nàng ta, dù sao qua mấy ngày nữa nàng sẽ xuất cung, sau này không có việc gì tuyệt đối sẽ không lại tiến cung đến chịu tội, tin tưởng sau này cũng khó gặp mặt, tự nhiên không cần để ý đến bất mãn của một tiểu cung lúc A Bảo bị Linh Lung nhìn chăm chú đến không được tự nhiên, cung nữ tiến vào bẩm báo Ngũ công chúa cùng Kim phò mã tới, A Bảo mau chóng cho bọn họ đi vào."Tỷ tỷ, tỷ đã khỏe chưa?"Giọng nam dễ nghe như là giọng điệu là trẻ thơ, làm cho A Bảo mỗi khi nghe xong đều có chút cảm thán. A Bảo liếc nhìn ngũ công chúa, hướng Kim Cảnh Giác cười nói "Đa tạ kim phò mã quan tâm, Minh Cẩm đã khỏe rồi, qua mấy ngày là có thể xuất cung về nhà.""Nga, vậy thì tốt quá ~ Đông Đảo vui vẻ, Cảnh Giác cũng vui ~~ "Sau khi Linh Lung dâng lên trà và điểm tâm, Ngũ công chúa liền phất tay cho nàng đi xuống, trong phòng chỉ còn lại có ba công chúa tay bưng điểm tâm trong khay cho Kim Cảnh Giác tự ăn, hướng A Bảo cười nhạt, nói "Ngươi nếu là thật sự đã khỏe, mau chóng xuất cung về nhà thôi, không có việc gì đừng ra nhận người.""Có chuyện gì vậy?" A Bảo có chút sững sốt, Ngũ công chúa thường ngày hờ hững không tranh giành, cực ít cười nhạt châm biến như công chúa đem A Bảo quan sát một lần, sau đó gật đầu nói "Nhìn bộ dáng rất khả ái, lại có người cha tiền độ rộng mở, chẳng trách hiện tại được hoan nghênh như vậy, một nữ nhiều nhà cầu hôn."A Bảo thiếu chút nữa bị sặc gần chết, vẻ mặt kinh ngạc nhìn nàng, mắt to tròn trừng trừng, nhìn vào mắt Ngũ công chúa, giống như chuột nhỏ chịu đủ khiếp sợ, Kim Cảnh Giác đang ăn điểm tâm cảm thấy chơi rất vui, vươn ngón tay đâm chọc gương mặt A Bảo, bị Ngũ công chúa vội vàng kéo tay Bảo căn bản không chú ý đến mình trở thành đồ chơi trong mắt đứa trẻ, hỏi tới "Có ý gì?" Ngũ công chúa cho tới bây giờ đều lười quan tâm người khác, cũng không phải là người thích nhiều chuyện, dùng lời của nàng để nói, đời người rất ngắn, sống tốt cuộc sống của mình là được, người khác không quan hệ đến nàng?Ngũ công chúa thấy nàng thực sự là không biết, đảo mắt vừa nghĩ liền biết chuyện gì xảy ra, sợ là trêndưới Lệ Cảnh Hiên đều bị hoàng hậu phong tỏa, tin tức không truyền đến được, A Bảo dưỡng thương lại không ra ngoài, đâu có thể biết. Ngũ công chúa lập tức nói "Ngày hôm trước, Lục đệ tốt của ta và Thất đệ đều hướng phụ hoàng cầu xin muốn cưới ngươi làm phi, Xương Bình cô cô cũng tỏ vẻ bà thích ngươi, hi vọng phụ hoàng có thể tứ hôn cho ngươi và Chu Ngự biểu ca..."Cái chén trong tay A Bảo rơi xuống mặt đất, sững sốt không kịp phản hoàng tử và thất hoàng tử chỉ thấy qua lúc bé khi tham gia cung yến, sau khi lớn lên căn bản chưa từng gặp bọn họ, bọn họ vì sao lại đột nhiên muốn lấy nàng làm chính phi? Nhưng mà suy nghĩ mộtchút, A Bảo cũng hiểu, bọn họ coi trọng chính là thế lực sau lưng nàng, Uy Viễn Hầu phủ và Trấn Bắc tướng công chúa thấy A Bảo thu lại kinh ngạc, trong lòng cười lạnh, khi bọn họ cùng lúc đưa ra chuyện này, đã sớm hiểu rõ vấn đề mấu chốt trong đó. Thất hoàng tử —— Ninh vương Tiêu Lệnh Điển cùng Hiền vương cảm tình xưa nay vô cùng tốt, được xem như là người của Hiền vương, cưới A Bảo tương đương với việc đem Trấn Bắc tướng quân kéo đến cùng thuyền của Hiền vương. Về phần Lục hoàng tử —— Tề vương Tiêu Lệnh Khê, hắn là hoàng tử do đông cung hoàng hậu sinh, cùng thái tử là huynh đệ một mẹ, nếu hắn cưới A Bảo, xem như là giúp Thái tử củng cố địa vị. Hai người đều coi trọng bối cảnh phía sau A Bảo, cũng không phải là thật lòng muốn cưới nàng làm phi. Bởi vì trước khi A Bảo trở về, Ninh vương và Hoài Nam vương quận chúa, Tề vương và chất nữ của hoàng hậu —— Kim gia tiểu thư anh Quốc công đều truyền ra tin tức tình cảm, mọi người đều cho rằng hai vị vương phi nhất định là Hoài Nam vương quận chúa và Kim gia cô nương."Yên tâm đi, phụ hoàng không có trả lời bất luận cái gì, ngay cả Xương Bình cô cô lén tìm người xin tứ hôn cho ngươi và Chu Ngự, cũng bị phụ hoàng từ chối." Ngũ công chúa nhấp một hớp trà xanh, đột nhiên trong lòng cũng có chút lo lắng cho hôn sự của A Bảo, trải qua việc này, thật không biết nàng nên gả cho ai thì tốt, mà Chính Đức đế cũng bị hành động của hai hoàng tử đánh thức, biết hôn sự A Bảo không thể tùy tiện định ra, sợ ông sẽ chen vào một tay, hôn sự A Bảo không thể do Uy Viễn Hầu phủ làm phòng rơi vào trầm mặc, ngoài âm thanh ăn đến vui vẻ của Kim Cảnh Giác người cái gì cũng không hiểu, còn lại đều yên thêm một chút, Ngũ công chúa liền cáo từ rời khỏi, tin tức mang đến, cũng là cho A Bảo trong lòng có cân nhắc, về phần những thứ khác, Ngũ công chúa là một người không được sủng, thật đúng là không có cách nào cùng phe với hoàng hậu, quý phi và hoàng đế, chỉ có thể nhìn kết quả cuối cùng của sự khi Ngũ công chúa rời khỏi, Linh Lung và hai cung nữ cùng mang vào nhiều hộp gấm."Lý cô nương, đây là lễ vật của phủ Xương Bình trưởng công chúa đưa tới, chúc mừng Lý cô nương thương thế khôi phục.""Lý cô nương, đây là Tề vương để cho người đưa tới lễ vật...""Lý cô nương, đây là Ninh vương để cho người đưa tới lễ vật..."Ba cung nữ, hai người vui vẻ dịu dàng lấy lòng, còn một người lại giống như đứa nhỏ sợ hãi nhìn nàng, nàng nhịn không được ôm ngực —— diễn xuất không nên quá tốt, thực sự sẽ cho người đau dạ dày a!A Bảo cảm giác mình gặp quỷ rồi, chỉ cần người hoặc việc gì dính dáng đến Tấn vương, nàng liền thấy không thoải mái, quả nhiên là bị tàn phá ra bóng ma trong Bảo nhìn thấy những lễ vật này liền đau đầu, mặc dù lấy danh nghĩa là chúc mừng thân thể nàng khỏe mạnh đưa tới, thế nhưng không hẳn là không có ý tứ khác, chỉ là trong lòng mọi người biết khôngtiết lộ ra mà thôi. A Bảo khoát khoát tay, cho các nàng để chung với những lễ vật lúc trước Chính Đức đế và hoàng hậu thưởng cho, quyết định chờ về nhà sẽ xử lý khi biết mình trở nên được hoan nghênh, A Bảo ở trong cung mỗi ngày đều như năm mới, mỗi ngày đều sẽ nhận được lễ vật của Tề vương và Ninh vương, làm cho trong lòng nàng cảm thấy bất an, thẳng đến khi Tôn thái y tuyên bố thương thế của nàng hoàn toàn bình phục, hơn nữa không có di chứng gì, A Bảo nhanh chóng hướng hoàng hậu tạ ơn cáo từ, bọc quần áo thành thật xuất cung trở về Uy Viễn Hầu phủ.******Phủ Xương Bình trưởng công Bình trưởng công chúa trầm mặt đối với phò mã Chu Vĩnh Ngôn nói "Đừng cho là ta không biết hoàng hậu và Thích quý phi đang đánh chủ ý gì, muốn cùng bản công chúa cướp người, không dễ dàng như vậy!"Chu Vĩnh Ngôn đưa cho nàng một chén trà nóng, ôn nhu nói "Đừng tức giận, Lý cô nương là một cônương tốt, lại là ái nữa của Trấn Bắc tướng quân, có nhiều người cầu hôn cũng không lạ." Mọi người đều không phải đồ ngốc, một món bánh thơm như thế bày ở trước mặt, ai không muốn cắn một ngụm. Trách chỉ trách Lý Minh Cẩm trở về không đúng thời điểm, lại đúng lúc đính Bình trưởng công chúa được trượng phu trấn an xong, bình tĩnh rất nhiều, đem chén trà để lên bàn, dùng khăn tay lau lau khóe miệng, nói "Lúc trước ta còn cảm thấy lạ, còn tưởng rằng hoàng hậu thích Lý Minh Cẩm như vậy là do hoàng đế ca ca phân phó, cũng không nghĩ tới hoàng hậu là vì Tề vương tính toán, Tề vương nếu có bên vợ mạnh mẽ, cũng có thể trợ giúp thái tử một tay. Chỉ tiếc... Tề vương và các hoàng tử cùng tuổi khác đều như nhau, cũng không phục thái tử."Chu Vĩnh Ngôn mày hơi chút nhảy, đối với thế cục tương lai cũng có chút lo lắng, chỉ hi vọng thái tử bình an đi lên ngôi vị mới tốt, đừng giống như lịch sử những thứ ấy phế thái tử, cuối cùng cũng khôngrơi vào kết cục tốt. Bất quá nghĩ lại những việc này cùng một phò mã như ông không có quan hệ gì, lo lắng một chút rất nhanh buông Bình trưởng công chúa suy nghĩ một chút, nói "không được, mấy ngày nữa ta muốn tiến cung một chuyến, cầu xin hoàng đế ca ca tứ hôn cho Ngự nhi và Lý Minh Cẩm!" Trong lòng Xương Bình trưởng công chúa cũng có chút hối hận, nếu như lúc trước nàng không băn khoăn Thích quý phi cùng thất công chúa, trực tiếp hạ thủ đến Uy Viễn Hầu phủ cầu hôn, cũng sẽ không ra nhiều chuyện như mày Chu Vĩnh Ngôn nhíu lại, trong lòng có loại dự cảm, việc này có lẽ sẽ không thành.
A Bảo cho rằng mình là văn thải có thừa, lại còn là nữ nhi con nhà tướng, tất nhiên là tinh thông võ nghệ. Thế mà lại bị đồn thành "hãn nữ". Nàng rõ ràng cực kì dịu dàng hiền huệ, lên được phòng khách xuống được nhà bếp nha. Với cái tiếng "hãn nữ" này, nàng đã chấp nhận kiếp này không thể có được hôn sự đàng hoàng rồi. Nhưng đột nhiên một đạo thánh chỉ tứ hôn từ trên trời rơi xuống, nàng thành Tấn vương phi. Nghe đồn Tấn vương gian trá, đặc biệt hung ác, lại có tuổi nữa, nhưng chưa thành thân, cũng vì khôngai chịu để con gái mình làm thê tử của người hung ác như vậy. Tấn vương âm hiểm hung ác cưới con gái Trấn Bắc tướng quân làm thê tử, trong kinh mọi người cảm khái Nam độc, nữ hãn thật là xứng đôi! A Bảo >__<. Xứng con khỉ, độc nam này hàng đêm ức hiếp nàng, ngay cả hãn nữ như nàng cũng không chống lại được! *** Sau khi nói xong việc này, hai người khôi phục lại dáng ngồi ban đầu, lắng nghe mấy vị thế gia phu nhân khác nói chuyện. Bọn họ đều là nàng dâu, còn không có tạo ra vòng xã giao của riêng mình, đối với giới phụ nhân thì chưa quen thuộc lắm, không nên lắm miệng, lắng nghe cũng có thể nghe được rất nhiều tin tức hữu dụng. một lát sau, người tiến đến chúc mừng càng ngày càng nhiều, từ giữa cũng có thể nhìn ra uy thế của phủ Trung Võ tướng quân, hơn nữa trong phủ bọn họ còn có vị Phò mã của công chúa được sủng ái cực kỳ nữa. Vậy nên quan viên kinh thành đều cực kỳ nể tình, quan hệ họ hàng đều tới, không có tới cũng đưa lễ trọng đến đây, ngay cả Thái tử cũng rất nể tình mà dẫn Thái tử phi đến. Mời các bạn đón đọc Độc Thê Không Dễ Làm của tác giả Vụ Thỉ Dực.
Mê Mẩn Vì Em Đô Thị0 điểm VĂN ÁNÔng chồng không phải là người mà là ma!Từ ngày Du Lệ tiếp nhận “Chi bảo gia truyền” thì được trao ngay một nhiệm vụ gia tộc thần thánh đó là Tìm một người đàn ông có thể Lưu tủ sách Cùng Trời Với Thú Kỳ Huyễn điểm Thể loại Trùng sinh, dị thế đại PoisonicEditor ChieuNinhCó được cơ hội sống lại liệu sẽ phải làm gì?Còn phải nói sao dĩ nhiên là bù đắp lại những gì còn tiếc Lưu tủ sách Thê Điều Lệnh Ngôn Tình điểm Mở đầu bằng câu chuyện buồn, tác phẩm Thê Điều Lệnh của tác giả Vụ Thỉ Dực nói rằng từ sau khi phát hiện vị hôn phu đẹp đẽ ngôn tình nhưlan như ngọc trong mắt thế nhân là một kẻ mang bệnh Lưu tủ sách Liêu Thần Ngôn Tình điểm Thể Loại Xuyên Nhanh, ngọt sủng, nam 9 biến thái bệnh xà tinh, người của Ma TộcEditor Misa Một ngày kia, Trì An phát hiện ra một sự thật khiến cô thật bối rối, đó là vị tổng tài đáng Lưu tủ sách Tiểu Yêu Thê Ngôn Tình0 điểm Editor ÓcCá, meoOmNhomConverter lacmaitrangThể loại Huyền Ảo, Ngôn TìnhVăn Kiều là đứa trẻ đáng thương, không chỉ mồ côi cha mẹ từ nhỏ mà thân thể lại yếu nhược đủ bệnh. Ngày cập Lưu tủ sách
Edit IconBeta Hạnh NhưChính là mùa xuân tháng ba, hoa đào như mưa rơi xuống nhân Uy Viễn Hầu chìm trong hoa đào nở rộ, bầu trời chỉ là một mảng màu hồng thật làm kinh diễm lòng người, không biết hấp dẫn bao nhiêu khách lai vãng, trầm trồ không dứt, mỗi khi đến tiết tháng ba, phủ Uy Viễn Hầu đều phát thiếp mời, thỉnh mời các quan lại thân thiết trong kinh thành đến cùng ngắm hoa đòa Viễn hầu phu nhân mang theo một nhóm ma ma đi qua hành lang gấp khúc, ngẩng đầu lên nhìn hoa đào mùa xuân nở ở trong viện, lại không có tâm tư mà thưởng thức, nhớ tới vừa rồi thân tín Trần An Cư báo lại, trong lòng giận dữ nói không nên lời, cước bộ không ngừng hướng Vinh An Đường mà thẳng An Đường là nơi ở của lão thái thái Uy Viễn Hầu, từ khi lão gia gia Uy Viễn Hầu qua đời, con trai trưởng kế thừa chức vị, lão phu nhân trung niên thủ tiết, liền chuyển đến trong phủ Vinh An Đường để tịnh tâm, không hỏi thế sự, sống cuộc sống thanh đạm. Uy Viễn Hầu không đành lòng để người cô độc, liền đem các nữ nhi thân sinh trong phủ đưa đến cho lão phu nhân làm người hầu hạ thân cận dưới gối, đợi đến lớn tuổi một chút, hiểu chuyện, liền đưa về cho mẫu thân các nàng giáo cô nương phủ Uy Viễn hầu đối với người cũng vô cùng thân thiết, cũng hết sức kính trọng hiếu thuận tổ Uy Viễn Hầu phu nhân đi vào sảnh Vinh An Đường, lão phu nhân đang bị mấy tôn nữ quấn quít lấy không buông, các tiểu cô nương thân một thân y phục xinh tươi mơn mởn, mỗi người một lời kể chuyện ngày hôm qua tham dự yến hội thưởng hoa ở phủ trưởng công chúa, thanh âm thanh thúy dễ nghe, nóiđến vài chuyện hay, tỷ tỷ muội muội các nàng cũng nhịn không được cười rộ lên, cùng làm cho lão phu nhân vui vẻ, xung quanh nha hoàn ma ma cũng mím môi mà phòng đầy ắp vui thấy một phòng đầy ắp vui cười, Uy Viễn hầu phu nhân miễn cưỡng đè nén lo lắng trong lòng xuống, cười nói "Các con đang nói chuyện gì, mà làm cho tổ mẫu hài lòng vui vẻ như vậy."Các cô nương nhìn thấy bà, nhao nhao đứng dậy thỉnh an, một trong số cô nương đang níu tay lão phu nhân là cô nương y phục màu xanh hoạt bát nhất, nhanh nhảu trả lời "Nương, chúng con đang cùng tổ mẫu nói đến những chuyện vui khi đến phủ trưởng công chúa tham dự yến hội."Uy Viễn hầu phu nhân mỉm cười lắng nghe, các cô nương ngươi một lời ta một câu xen vào, xong mới nói "Được rồi, các con cũng cần phải trở về, cũng đừng quấy rầy tổ mẫu nghỉ ngơi."Lão phu nhân oán trách "Đuổi chúng làm chi? Các tỷ tỷ muội muội chúng nó nói chuyện hòa thuận vui vẻ, ta một khi gặp chúng, trong lòng liền hài lòng vui sướng không thôi, đặc biệt Nghi nhi, thật là mộtcái miệng dẻo ngọt, thế nhưng hôm qua lại cùng con vẹt trong phủ trưởng công chúa nói chuyện, nghe mấy nha đầu kia bảo cuối cùng con vẹt ấy bị Nghi nhi làm cho choáng váng hôn mê."Nghi nhi chính là cô nương ngồi cạnh lão thái thái, tên là Lý Minh Nghi, là đích nữ của Uy Viễn hầu, trong phủ đứng hàng thứ đệ thất, tướng mạo đoan chính thanh nhã, tính cách hoạt bát, được lão phu nhân yêu thích cực kì."Này con khỉ nhỏ, cái miệng cứ liến thoắng, cả con vẹt cũng không buông tha, cẩn thận trưởng công chúa tức giận, cho con làm anh vũ bồi bà ấy." Uy Viễn hầu phu nhân cười Minh Nghi chu miệng lên, giải thích cho mình "Trưởng công chúa mới không có tức giận đâu, ngược lại nàng rất vui vẻ." Sau đó nhanh nhảu kể lại phản ứng của trưởng công chúa khi đó, mấy người tỷ muội cũng ở một bên tiếp lời, so với Lý Minh Nghi hoạt bát vô tư, còn các cô nương còn lại tuy có cười nói nhưng lại có phần chừng thêm một chút, các tiểu thư Uy Viễn hầu phủ liền thức thời đứng dậy cáo từ, các ma ma nha hoàn cũng biết chuyện mà lui ra, chỉ còn lại Trừ ma ma là người hầu thân cận của lão phu ma ma mang cho lão phu nhân một chén trà mới, xong đứng sang một bên Viễn hầu phu nhân ngồi gần lão phu nhân xoa bóp chân bà, có chút lo lắng nói "Nương, vừa nhận được tin tức của Trần An Cư, đoàn người của Cẩm nhi va chạm với Tấn vương gia tại trạm dịch ngoài thành.”Lão phu nhân vốn còn đang cười nhưng nháy mắt đổi thành sắc bén, đảo một vòng, kinh hãi nói "Cùng Tấn vương va chạm? Chuyện gì xảy ra? Sao lại va chạm cùng Tấn Vương kia..."Uy Viễn hầu phu nhân cũng là vẻ mặt sầu lo tận khóe mắt, than thở "Trần An Cư nói lúc đó tình huống khẩn cấp, người báo lại cũng không rõ có chuyện gì, nghe nói nơi ấy loạn cả lên. Con dâu lo lắng, nếu là Tấn vương chính mình vô ý gây chuyện thì không sao, nếu là Cẩm nhi là người gây rối, không cẩn thận va chạm với Tấn vương, thì có lẽ..." nói xọng cả thân mình tràn đầy run sợ."Cẩm nhi mấy năm chưa hồi kinh, đối với chuyện trong kinh thành, nếu là xảy ra chuyện gì, tứ đệ sẽ rất đau lòng?"Lão phu nhân nhíu mày, khuôn mặt căng cứng, trong lòng vừa sợ lại sợ, nỗi sợ qua đi thì chỉ còn lại tức giận, đập mạnh xuống chiếc bàn được phủ một chiếc khăn thiêu hoa văn ngũ sắc đầy phú quý "Ta đãnói, nha đầu kia cũng như mẫu thân của nó chỉ mang xui xẻo đến thôi!"Uy Viễn hầu phu nhân cúi đầu, không nói thêm câu lát, lão phu nhân tức giận qua đi, khôi phục lại thần sắc hiền hòa khi nãy, lại hỏi "Cẩm nha đầu bao lâu nữa sẽ đến kinh thành?""Tính theo dự định, thì chạng vạng Cẩm nhi đã đến kinh. Nhưng mà bây giờ xảy ra chuyện này, lại không xác định được thời gian." Uy Viễn hầu phu nhân phu nhân gật đầu, gọi nha hoàn Thúy Nồng đến, phân phó nói "đi xem mấy vị lão gia đã về đến chưa, nếu là đã trở về, mời bọn họ đến đây một chuyến."Thúy Nồng quỳ gối hành lễ lĩnh mệnh mà đi, một lát sau, mấy vị lão gia trong Uy Viễn hầu đều đến, đại lão gia Uy Viễn Hầu và nhị lão gia trên người còn mặc quan phục, có thể thấy là vừa trở về từ phủ nha còn chưa đổi thường phục, Tam lão gia và Ngũ lão gia lại là một thân chính phục, có thể thấy là vừa theo bên ngoài trở Uy Viễn hầu tổng cộng có tất cả năm nam bốn nữ. Trong đó có ba nam một nữ là do lão phu nhân thân sinh, còn lại đều là dòng thứ sinh ra. Trưởng tử Lý Kế Hiến kế thừa tước vị Uy Viễn hầu, con thứ Lý Kế Thường yêu thích phong nhã, ở kinh thành làm một chức quan nhàn nhã, con thứ tư Lý Kế Nghiêu, hiện nay đóng quân ở biên quan, đi mười mấy năm không về, con thứ ba Lý Kế Hành và con năm Lý Kế Quyền do dòng thứ sinh ra, giúp xử trí những việc trong phủ, vẫn chưa ra làm nay, cả bốn huynh đê cùng trở về và gặp nhau tại cửa chính quả thật rất trùng hợp, nên chỉ biết nhìn nhau cười, rồi cùng vào, liền thấy nha hoàn bên người lão thái thái vội vội vàng vàng qua đây, thỉnh bọn họ đến Vinh An đường. Cho là có chuyện trọng đại, mấy người ngay cả y phục cũng khôngđổi, liền vội vội vàng vàng là chuyện trọng đại, đoàn xe của nữ nhi duy nhất của tứ đệ tứ ca bọn họ Lý Minh Cẩm hồi kinh hiện tại cùng Tấn vương va đại nam nhân đồng thời hít thở sâu, sắc mặt đều thay đổi."Sao, sao có thể cùng Tấn vương va chạm? Tấn vương sẽ không có ra tay với Cẩm nhi chứ?" Nhị gia giật mình nói, trong lòng bắt đầu vì sinh mệnh của chất nữ mà lo gia và ngũ lão gia đều không nói gì, nhưng trong mắt có lo lắng và khiếp sợ, bọn họ cũng khôngphải lo lắng đến sống chết của Lý Minh Cẩm, lo lắng chính là Uy Viễn hầu gặp phải xui xẻo, nói khôngchừng Tấn vương sẽ giận chó đánh mèo với Uy Viễn hầu phủ, đến lúc đó còn không biết Tấn vương sẽđùa giỡn thủ đoạn thâm độc nào với Uy Viễn hầu đâu. Đừng thấy Uy Viễn hầu hiện tại, thật ra cũng đãkhông bằng với trước đây, từng đời một sa sút, bọn họ hiện tại đều là bình thường qua ngày, liền rất sợchỉ cần phạm phải một sai lầm nho nhỏ cũng có thể bị tước đi chức vị, bởi vì cũng muốn được yên ổn không có những chuyện như thế này xẩy ra, nên bọn họ rất rất cần cẩn thận."nói nhăng cuội gì đấy!" Uy Viễn hầu mắng một tiếng, tốt xấu làm đại gia trưởng mười mấy năm, rất nhanh liền khôi phục trấn định, sửa sang lại mạch suy nghĩ, hỏi "hiện nay tình huống ra sao? Minh Cẩm vô sự chứ?"Đây là muốn cho Uy Viễn hầu phu nhân nghe mà kể sự tình, Uy Viễn hầu phu nhân vẻ mặt đau khổ nói "Người trở về báo cũng nói không rõ ràng, thiếp đã để cho quản gia phái người đi hỏi thăm, không có chuyện còn tốt, nếu là có chuyện gì..."Ý tứ của Uy Viễn hầu phu nhân mọi người đều hiểu, lập tức liền không phu nhân tay lần phật châu trong tay, chậm rãi nói "Cân nhắc một chút, mặc kệ sự tình nguyên nhân là ai gây ra, ngày mai chúng ta đưa thiếp đến phủ Tấn Vương, nói ngươi tự mình đi tạ tội, mặc dù không giải thích, cũng thể hiện tâm ý."Lời này nói đúng ý Uy Viễn hầu, Uy Viễn hầu gật đầu, trong lòng đã suy nghĩ lễ vật tạ tội, lễ vật thế nào mới có thể làm cho Tấn vương không so đo chuyện này. Đương nhiên, trọng yếu nhất là, làm Tấn vương ngàn vạn lần đừng nhớ Uy Viễn hầu phủ, bởi vì lấy kinh nghiệm khi trước mà xem, bị loại người như Tấn vương nhớ đến, sẽ không có một kết quả phu nhân thở dài, tiếp tục nói "Năm trước lão tứ ở trong thư có nói, Cẩm nhi đã lớn, nên bàn đến hôn sự, không thể ở mãi biên quan ngây ngốc mà lỡ tuổi xuân. Lần này hắn đau lòng mà để Cẩm nhi trở về, chính là chuyện này, cho các ngươi là ca ca và tẩu tẩu lo liệu giúp, tìm cho Cẩm nhi một mối hôn nhân tốt, cũng không uổng hắn ở biên quan vất vả. Nữ nhi Lý gia chúng ta đương nhiên không phải bình thường, thế nhưng lại xảy ra chuyện này, nếu là truyền đi, sợ rằng không ai dám mà đối nghịch với Tấn vương, hôn sự của Cẩm nhi lại càng khó khăn."Nghe xong, mọi người đều nhíu Viễn hầu phu nhân tiếp lời, hàm súc nói "Sợ rằng chúng ta trước kia giúp Cẩm nha đầu chọn vài người nhưng cũng không thích hợp." nói, len lén liếc nhìn gương mặt lặng lẽ của lão thái thái, sợ rằng ngay cả mấy vị lão gia này cũng không biết được thật ra trong lòng của lão thái thái cũng không thích vị tôn nữ này, mặc dù nàng là nhi nữ của chính thê mà bà thương yêu Viễn hầu và nhị gia cùng tứ gia là huynh đệ ruột thịt, thương yêu tiểu đệ nhỏ nhất quanh năm bên ngoài đóng quân ngoài biên quan này, không đành lòng nhìn nhi nữ duy nhất của tiểu đệ vất vả, nhao nhao nói "Bất kể như thế nào, Cẩm nha đầu là cô nương tốt, đứa nhỏ này hiếu thuận, tứ đệ lại không ở đây, chúng ta nên quan tâm nhiều hơn." Sau đó Uy Viễn hầu hướng Kỳ phu nhân nói "Việc này phu nhân chiếu cố hơn, đợi Minh Cẩm trở về, mang nó ra ngoài nhiều hơn."Uy Viễn hầu phu nhân tất nhiên là đáp ứng."Ai, Tấn vương tính tình có không tốt, hẳn là cũng sẽ không đi khó xử một tiểu cô nương chứ?" Nhị lão gia có chút lạc quan lão gia vừa mới nói xong, mọi người đều nhịn không được nhìn hắn một cái, thầm nghĩ tại sao có người có thể có ngốc như thế, ngây thơ như thế? Người trong thiên hạ đều biết Tấn vương là ai, đương kim thánh thượng thở gấp, còn từng chỉ vào hắn chửi ầm lên "Gian tà thành tính, khốc lệ hung ác", ngay cả thân phụ nói thế, để cho bọn họ biết hắn ra tay với người ngoài sao có thể an tâm?Mọi người hiện tại tinh thần bấn loạn không yên, quản gia lại nhận được tin tức mới, chạy như bay tiến đến báo thường quản gia rất bình tĩnh nhưng hiện tại lại cực kì mất bình tĩnh, ngay cả đầu tóc cũng tán loạn, tiến vào với giọng run run "Có, có tin tức, nghe người báo lại, Tấn vương tự mình áp giai đoàn xe ngũ tiểu thư tới hỏi tội!Tin này thật như là bị sét vô tình đáng phải!
độc thê không dễ làm