Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi. Chương 7. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi Chương 7. Chương trước Chương tiếp . Như là đã tìm thấy lối ra vậy. Ẩn nhẫn suốt một thời gian dài, vừa áp lực vừa bất an, chúng tôi cuối cùng cũng đến với nhau, tình yêu đến vô cùng ngọt
Khi fan đã ra đi còn lai tôiCho từng ngày nhưng mà tôi ước ao nhớ người Chờ tín đồ và hát hát lên, yêu em mà lại thôi Tôi thì thầm ước ý muốn em trở lại đâyNgười yêu thương đang cất cách ra điMãi mãi ko về, xuyên suốt kiếp không vềAnh quên tôi thiệt sao, tình mình
Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi Chương 1 Chương trước Chương tiếp Mười năm trước, khoảng thời gian cuối năm 1998, tôi thi vào đại học A, trong một phòng kí túc cũ kĩ, lần đầu tiên tôi gặp em, Tôn Dập. Đó là một khuôn mặt đẹp nhất tôi từng thấy, mười năm trôi qua, hiện tại vẫn nhớ rõ khuôn mặt em.
4. Dàn ý người ấy sống mãi trong lòng tôi - ông nội. I/ Mở bài. Giới thiệu về đối tượng định kể. Nếu có ai hỏi người mà tôi yêu quý nhất là ai, tôi sẽ không ngần ngại trả lời rằng đó là ông nội của tôi.
Viết cho những người đã mãi mãi ra đi Sự hi sinh của các anh đã thắp sáng thêm ngọn lửa, ngọn lửa của niềm tin rằng chúng ta đang được sống ở một đất nước với đủ đầy tình yêu thương, bao bọc và che chở. những ngày tháng 10 của miền Trung quê tôi đã diễn ra
Vay Tiền Nhanh. Mười năm trước, khoảng thời gian cuối năm 1998, tôi thi vào đại học A, trong một phòng kí túc cũ kĩ, lần đầu tiên tôi gặp em, Tôn là một khuôn mặt đẹp nhất tôi từng thấy, mười năm trôi qua, hiện tại vẫn nhớ rõ khuôn mặt em. Nhắm mắt lại tôi cũng có thể dùng ngón tay vẽ nên những đường nét trên gương mặt ấy. Vầng trán đầy đặn, lông mi cong dài, làm nổi bật ánh nhìn thâm thúy. Mũi, tôi chỉ từng thấy chiếc mũi như vậy qua những bức tượng điêu khắc, tựa như thấy được sống mũi thẳng dài bên trong. Khuôn mặt em có vẻ gầy, đôi môi có độ dày hoàn hảo, lại kiều diễm, đuôi lông mày hơi cong tạo một đường nét hoàn đó, tôi cùng ba mẹ xách theo túi lớn, nhỏ các loại chen vào phòng kí túc xá có bốn giường ngủ, tám chiếc bàn học và tám tủ quần áo… Không gian cũng không lớn, khẳng định cũng không thoải mái lắm. Bởi vì thời gian báo danh chỉ có hai ngày cho nên ba mẹ ngay ngày đầu tiên đã vội vàng đưa tôi đi. Khi bước vào căn phòng đó, bên trong cũng chỉ có duy nhất một người, chính là em. Em khi đó đang ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía cửa mà chỉnh sửa gì đó, xem chừng cũng là giống tôi, vừa mới tới nơi này. Vì thế mà giường cũng chưa dọn qua, bên trên đặt túi hành lí nhỏ, nghe thấy âm thanh của chúng tôi cũng không quay lại nhìn…Đắn đo một hồi, cuối cùng tôi chọn chiếc giường phía dưới cái em chọn, hai đầu kê sát góc tường, phía bên còn có ô cửa sổ. Từ trước tới giờ tôi ngủ đều là thoải mái mà lăn lộn trên giường, tuy rằng nằm giường phía trên cũng không có khả năng sẽ bị ngã xuống, nhưng là thanh chắn nho nhỏ phía ngoài không khiến cho tôi cảm thấy an toàn chút nào. Tôi ném chăn đệm lên chiếc giường trống trơn, hướng về phía em, lên tiếng “Xin chào!”.Thế nhưng em không ngoảnh lại nhìn, thậm chí động tác trên tay cũng không ngừng lại một chút. Tôi thấy có chút xấu hổ, quay đi, lại thấy ba mẹ cũng đứng một chỗ nhìn nhau…Lúc này em đột nhiên xoay người đứng dậy, thấy chúng tôi ba người nhìn em, có lẽ giật mình, sửng sốt vài giây. Sau đó em tháo tai nghe ra, khóe miệng hơi cười, chào hỏi chúng tôi. Tôi vì thế mà ngây người, chắc ba mẹ cũng vậy, đoán chừng một lúc lâu mới khôi phục tinh thần, một lần nữa cùng em chào hỏi, trong lòng thầm khen ngợi em thật cùng ba mẹ dọn dẹp đến nửa ngày rốt cuộc cũng xong xuôi mọi cùng, mẹ giúp tôi trải lại chăn đệm trên giường, vừa làm vừa trách, con nhìn Tô Dập mà xem, tự mình sắp xếp, lại có thể làm tốt như vậy, lớn lên cũng thật dễ coi… Đáng tiếc em đang ngồi trên giường đeo tai nghe và đọc sách, cho nên không hề hay biết những lời khen từ tận đáy lòng mẹ mẹ dự định ăn cơm trưa xong sẽ đi xe lửa về nhà, lúc chuẩn bị ra ngoài tôi có do dự không biết có nên mời em đi chung không vì em chỉ có một mình, đang muốn hỏi ba, ba lại lên tiếng trước, ông bảo tôi không mời em đi cùng thì còn gọi gì là bạn học nữa, để em một thân một mình ở lại kí túc xá cũng thật thương. Mẹ đứng bên cạnh cũng gật đầu tán thành, tôi liền vui vẻ chạy đến chỗ em. Ngày đó tôi đã cao 1m85, sau này cũng chẳng cao thêm được chút nào, giường của em cao đến khoảng ngực tôi, tôi đứng đó khều nhẹ. Lúc ấy em mới ngẩng mặt lên, đôi mắt dời khỏi trang sách đang đọc, sau đó tháo tai nghe ra.“Tôn Dập, đi ăn cơm cùng nhà tôi đi.” Tôi cúi nhìn đồng hồ, lại nói đã mười hai giờ trưa rồi sao, sau đó lại ngẩng đầu, khách khí nhìn tôi nở một nụ cười. “Không sao, gia đình cậu cứ đi ăn đi, lát nữa tôi tới căn-tin là được rồi.”Mẹ tôi lại cười rất nhu hòa, tiến lại gần nói giúp tôi một chút.“Không phiền đâu, chúng ta sau khi dùng bữa là trở về nhà rồi, các con cũng nên làm quen với nhau, sau này còn phải giúp đỡ nhau nhiều, đi một chút đi…”Nghe thấy lời mẹ tôi nói vậy, Tôn Dập bò xuống khỏi giường, có chút dè dặt mà theo chúng tôi ra ngoài. Bên ngoài vô cùng ồn ào, toàn bộ đều là sinh viên mang theo thật nhiều hành lí tới báo danh và sắp xếp chỗ ăn ngủ. Mặc dù đông đúc chật chội như vậy, chúng tôi vẫn thu hút thật nhiều ánh nhìn, đặc biệt là em, lúc này đang đứng cạnh tôi. Tôi khi đó mới để ý, em còn cao hơn tôi nữa. Mẹ tôi nhìn em và hỏi”Tôn Dập, con cao bao nhiêu vậy?”“Một mét tám tám.” Em nhìn mẹ tôi, lễ phép trả hỏi xong lại đi qua bên kia cùng ba trò chuyện, tôi cảm thấy em sau đó cũng thu hồi nét cười, ánh mắt có chút lơ đãng. Lúc em không cười trông thực sự lạnh lùng, như là tạo ra một vỏ bọc chống đối với bên ngoài, không cho bất kì ai có cơ hội đến bữa xong, tôi cũng được một chút thông tin của Tôn Dập, em là người phương Bắc, sinh cùng năm với tôi… Dừng lại tại cổng, tôi và em tiễn ba mẹ tôi về, đột nhiên có cảm giác như thể chúng tôi đang nương tựa lẫn nhau vậy. Cảm thấy mình đang bị nhìn, quay đầu lại, trông thấy em đang nhìn tôi mà cười. Giữa buổi trưa tháng Chín, ánh nắng tỏa rực khắp nơi, tại nơi chan hòa ánh nắng và bắt gặp nụ cười của em, tôi chợt ngây ngẩn cả người. Buổi chiều hôm đó ở trong kí túc xá cùng nói chuyện, cùng nghe bản nhạc em hay nghe, em nói rằng chiếc máy nghe nhạc ấy là món quà ba mẹ tặng khi em thi đỗ đại nói “Phần thưởng của tôi là cùng bạn bè đi du lịch một chuyến. Cậu đã từng hay chưa?”Em cười, lắc đầu. Phòng chúng tôi sau đó còn có một bạn học nữa, nhưng là sắp xếp xong ba mẹ liền đưa ra ngoài chơi, buổi tối có lẽ ngủ tại khách sạn, cho nên tối đó chỉ có hai đứa tôi trong căn phòng nhỏ ở kí túc khi ăn cơm tối dưới căn-tin, chúng tôi chuẩn bị quần áo sau đó đi tìm phòng tắm của trường. Lúc đi tìm còn dừng lại hỏi mấy người, liền bị họ mắt to mắt nhỏ nhìn chúng tôi một lượt. Đến lúc tưởng chừng chân đi sắp gãy cả rồi, chúng tôi tìm được phòng vào bên trong, chúng tôi liền bị dọa cho giật mình. Ở đây chật ních những người, chẳng khác nào một cái nồi hầm thịt cỡ lớn. Sát dãy tường là mọi người đang tắm bằng vòi sen, đầu tóc rối tung. Càng ngày lại càng đông người hơn nữa, xếp thành hàng dài…Nhìn quanh một chút, cả hai quyết định nhảy vào trong bồn tắm, mặc kệ, cứ lo thân trước đã. Không gian trong bồn tắm không lớn, vì thế chúng tôi phải ngồi gần với nhau. Lúc này tôi mới phát hiện trên người em có rất nhiều sẹo, sẹo ở khắp nơi, như thể toàn thân em được chắp vá bởi những vết sẹo như thế. Những vết sẹo đều khá mờ, nhưng là rất dài, nhất là vết sẹo trên lưng, tôi có cảm tưởng nó còn xuyên qua cả cột sống. Hơn nữa, tôi cũng chưa từng để ý rằng em lại gầy như vậy, rất gầy, chỉ có da bọc xương mà thôi, xương sườn cũng không nhìn đã rất kinh ngạc mà kêu lên “Trời ơi! Cậu…cậu thế nào…thế nào lại…” Tôi thực sự không biết nói gì, sợ làm tổn thương cậu dường như em cũng không quan tâm điều đó, hời hợt đáp. “À, là vết mổ.”Em bị bệnh gì mà phải phẫu thuật nhiều như thế, người khỏe mạnh có khi cũng đau mà chết, tôi âm thầm xót vừa quan tâm, vừa hiếu kì mà mở miệng. “Cậu có nhiều vết mổ như vậy không? Thế bệnh đã khỏi hẳn chưa?”“Rồi, hiện tại cũng đã tốt. Khoảng chừng mười vết.”Trong phòng tắm ngọn đèn không sáng lắm, hơi nước lại bốc lên ngùn ngụt cho nên tôi không nhìn thấy đôi mắt của em rũ xuống. Nhưng vì sao thanh âm của em bình thản là vậy, tôi lại càng cảm thấy em nhất định đã chịu thực nhiều đau khổ? Thân thể em có lẽ không tốt, mặc dù không biết rõ em bị bệnh gì, nhưng khoảng thời gian sau đó khi phải tham gia huấn luyện quân sự, em thường một mình ở lại kí túc xá. Bởi vì vất vả tập luyện, sau hai tuần chúng tôi đều bị phơi nắng đến da đen xạm hết lại, chỉ có em là vẫn như thế. Hại tôi cứ hơi một tí là giục em đi ra ngoài, thực giống một con vịt xấu xí cố tình đàn áp một chú thiên huấn luyện cuối cùng, xảy ra chuyện. Chiều hôm đó là buổi duyệt binh, tôi cùng Lí Khiếu Hổ là người cầm cờ đi đầu, đằng sau là em và những sinh viên Lí tuy rằng rất khỏe mạnh nhưng lại thường bị huấn luyện viên phê bình, cho nên càng ra sức tập luyện, cuối cùng đến thời khắc này lại bị cảm nắng. Tôi cùng người bạn học đứng gần đầu và cả huấn luyện viên cùng đưa cậu ấy về kí túc xá, có lẽ thực sự nghiêm trọng, bác sĩ từ phòng y tế của trường tới, nói rằng tình trạng này thì cậu ấy không thể hộ cờ luyện viên đầu óc rối tinh rối mù, chỉ còn gần một giờ đồng hồ nữa là bắt đầu. Trang phục cũng đã mặc chỉnh tề trên người, bây giờ biết tìm đâu người cao như cậu ấy để thay? Huấn luyện viên tối đen cả mặt mũi, liếc mắt đến đám sinh viên đang đứng xem náo nhiệt, ánh mắt dừng lại phía Tôn Dập. Tôi vội vàng lên tiếng, “Không được không được, thân thể cậu ấy không tốt.”Thế nhưng thực sự cấp bách, huấn luyện viên trở nên tức giận vô cùng, nhìn vào em và trút tất cả lên em.“Ốm? Hay là trốn tập luyện? Có giấy nghỉ phép hay không, mau lấy ra!”Em không hề động đậy, một lát sau do dự, cúi đầu đúng mực.“Xin lỗi huấn luyện viên, em cảm thấy hơi mệt nên nghỉ, giờ đã thấy tốt hơn.” Nói xong liền ngẩng lên nhìn huấn luyện viên. Tôi thực sự đã muốn xông lên cho em một trận. Huấn luyện viên lúc này mới thở ra một hơi, quay lại bảo đám chúng tôi rằng”Các cậu mau cởi đồ của Lí Khiếu Hổ!”Chúng tôi ba chân bốn cẳng bắt đầu thay đồ cho cậu ấy, lại nghe huấn luyện viên quay sang chỗ em.“Chỉ có một giờ đồng hồ, mau theo tôi đi luyện tập. Lần duyệt binh chính thức không thể vì thế mà đi tong được, hai người đó đã chuẩn bị rất tốt. Cậu chỉ có một giờ thay cho nửa tháng của bọn họ, cố gắng luyện tập cho tôi. Nếu không tôi sẽ truy cứu việc cậu trốn tập quân sự, biết chưa?”Quân nhân quả đúng là quân nhân, mỗi câu nói đều phải rống lên thật to. Tôi đã nghe đến nửa tháng mà còn thấy hết hồn, xoay người đưa bộ đồ cho em, nhìn em không chút sợ hãi mà đáp “Đã biết.”Thanh âm của em vẫn như ngày thường lúc cùng nhau trò chuyện, không giống như bọn tôi, mỗi khi nghe huấn luyện viên rống lên là cũng cố gắng rống lại thật lớn, đến đau rát cả cổ họng. Tôi thực sự lo lắng, liền hỏi em”Được thật không? Đừng quá gắng gượng, bất đắc dĩ vẫn có thể đổi người khác mà.”Em nhìn tôi rồi cười thật to. “Không sao, trong mắt cậu tôi yếu đuối đến thế hả? Một mình tôi khiêng hành lí đi xe lửa tới đây, không phải rất khỏe hay sao?”Nghe em nghịch ngợm đáp thế, tôi thiếu chút nữa cũng bật cười. Hành lí của em cũng tính được sao, nhìn còn không đến một phần ba của tôi…Khó có khi nào thấy em khôi hài như luyện viên quả có mắt nhìn người, mặc kệ em đi đứng thế nào, nhưng khoác lên người bộ trang phục kia cũng khiến em có khí thế hơn người quần Lí Khiếu Hổ mặc vốn dĩ quá dài, may cũng không cắt bớt đi mà đem xắn lên, bây giờ em mặc lại vô cùng vừa vặn. Tay chân thon gầy, thắt lưng tại hông đeo thành hình tam giác ngược, chiếc mũ tròn che đi một phần khuôn mặt khiến người ta không thể di chuyển ánh mắt. Hơn thế, em học hỏi rất nhanh, tóm lại buổi duyệt binh đã diễn ra suôn sẻ. Nghĩ lại nửa tháng phơi nắng đến nhìn không rõ mặt người, nay em chỉ cần có một tiếng đã có thể làm được, tôi thực cảm thấy bội đó chúng tôi mặc quân trang cùng nhau chụp ảnh kỉ niệm, ảnh vẫn còn đặt tại bàn làm việc của tôi hiện tại. Mười tám tuổi, độ tuổi đẹp nhất, hai người một ngăm đen- một trắng, nhìn lại bộ dáng tươi cười khi đó, cảm thấy có chút chói khi nhớ tới lần chụp ảnh đó, tôi thường nghĩ đến một câu nói “Cuộc đời nếu như mãi như thuở đầu, thuở đầu mà chúng ta gặp gỡ, như vậy, kết thúc cũng không quá đau buồn, chí ít, sau này bi thương cũng vơi đi đôi chút.” Nhưng tôi một chút cũng không hối hận vì đã yêu em, giống như bản nhạc tôi được nghe ngày hôm đó, được yêu em là vinh hạnh lớn nhất tôi có trong đời. Chỉ là, nghĩ tới em, lại cảm thấy vừa yêu thương, vừa đau đớn mà thôi.
Thể loại Hiện đại, nhất thụ nhất công, ngược luyến, kinh điểnNgười dịch Kem Một câu chuyện tình yêu dẫu cả hai đã biết trước là sẽ không thể cùng nhau đi tới cuối đường nhưng đã trãi qua biết bao nhiêu lần vẫn không thể bỏ qua gian trước khi em đi, cả hai nỗ lực ở bên nhau, cũng từng mong chờ, từng khổ đau, và cả yêu thương...Hôm nay bỗng nhớ tới em còn đang say ngủ, trái tim tôi vẫn như cũ tràn đầy ái tình trao tôi yêu, mong cho em nơi thiên đường thật bình yên.
Kì nghỉ bắt đầu, sau khi trở về nhà, tôi lại cùng đám bạn hồi học cao trung tụ tập. Tôi có quan hệ khá tốt, hôm nay gặp người này cùng ăn một bữa, ngày mai lại cùng người kia chơi bời, đến khi gặp mặt đủ bạn bè cũ xong xuôi, Tết cũng đến. Tôi cùng mẹ đi chợ Tết, chủ yếu là theo sau xách đồ lỉnh kỉnh thay mẹ. Ngày Tết, cô dì chú bác lần lượt đến chơi, thăm hỏi chúc Tết, đương nhiên rất bận…Cuối cùng sau khi cũng đi thăm hỏi nhà họ hàng xong xuôi, cũng gần đến ngày quay lại trường đại học. Ở nhà nhàn hạ, lúc ngồi sofa xem tv quả thực buồn chán, nhìn điện thoại chằm chằm một lúc, lại tự hỏi không biết em giờ này đang làm gì, lâu không gặp đã cảm thấy nhớ. Ngồi nhớ lại dãy số điện thoại của em, đánh liều mà gọi. Đợi lúc lâu khi tôi vừa định cúp máy, em lại nghe máy, thanh âm đầy sự lười biếng, như thể còn đang ngủ vậy.“Tiểu tử cậu thế nào buổi trưa rồi còn chưa rời giường? Lâu như vậy mới nghe điện thoại, thật nhẫn tâm nha.”Nghe thấy giọng tôi có lẽ em cũng thanh tỉnh vài phần.“Hạo Nhiên sao? Tôi cứ chờ điện thoại của cậu mãi.”Là vậy sao? Tôi méo miệng, hóa ra mình mới là kẻ nhẫn tâm, vội chuyển đề tài.“Cậu thế nào? Sao không đi đâu chơi mà ở nhà ngủ vậy?”“Đi chơi? Chơi với ai? Chơi gì?”Tôi không biết nói gì, lại hỏi “Ba mẹ cậu đâu?”“Bọn họ đi du lịch rồi, tôi ở nhà một mình.”“Trời, ba mẹ cậu thật nhẫn tâm nha. Như thế nào mới đầu năm đã để cậu ở nhà một mình, đi du lịch cũng không mang cậu theo.”“Tôi không khỏe mà, đi lại không tiện.”Ngẫm lại cũng đúng, thân thể em thật tệ quá, làm gì cũng phải đắn đo. Lại nói chuyện phiếm một hồi, tôi cúp tôi ngồi một bên hỏi “Tôn Dập? Nó ở nhà một mình sao?”“Đúng vậy, cậu ấy sức khỏe rất kém, ba mẹ cậu ấy đi du lịch rồi, cậu ấy ở nhà một mình, còn đang ngủ.”Mẹ lộ ra vẻ khó tin, lại hỏi “Thật hả? Sao có thể như thế? Đứa nhỏ thật đáng thương, hay con đến nhà cậu ấy đi? Thân thể như vậy ở một mình đâu có ổn?”“Tôn Dập cũng không phải ở sát vách nhà mình a, làm sao muốn ở cùng là ở cùng được ngay.” Tôi cười.“Liên quan gì, hay bảo nó chuẩn bị hành lí rồi đi xe lửa tới đi, đến ngày quay lại trường thì hai đứa cùng đi luôn. Mà tới trường chẳng phải sẽ đi qua nhà mình sao.”Tôi nghĩ như vậy cũng tốt, lại hai ngày nữa trôi qua, ở nhà một mình thật nhàm chán, tôi lại gọi điện thoại nói chuyện với em. Chuyện kia em có chút do dự, nói rằng tối nay khi ba mẹ về sẽ thử hỏi ý mẹ em cũng không phản đối, buổi chiều hai ngày sau đó tôi ra sân ga đón em. Đứng ở trạm chờ thật lâu đã nhìn thấy bóng dáng em từ phía xa, thân hình cao một mét tám tám ấy không khó nhận giữa náo nhiệt những người là một tháng không gặp trông em không hề đổi khác, trên thân vẫn khoác một chiếc áo lông to xụ, nét mặt có chút tái nhợt, đại khái là vì đi xe đường dài cho nên không tránh khỏi mệt mỏi. Em đứng đó, hai mắt vô thần, tìm kiếm tôi. Tôi mỉm cười đi đến, vỗ vai em, đờ đẫn nhìn tôi trong thoáng chốc, em nở nụ cười. Mặc dù trông em khi đó thực mệt mỏi mà mỉm cười nhìn tôi, nhưng là không khỏi cảm thấy ấm áp, nhất thời không biết nói gì…Tối hôm đó nhà tôi ăn rất nhiều món, vốn dĩ trong nhà còn rất nhiều đồ ăn chuẩn bị cho Tết, Tết cũng không thể ăn hết nhiều vậy được. Qua kĩ thuật nấu nướng tuyệt vời của mẹ cùng với tay nghề làm mấy món ăn nhẹ của ba, một bàn ăn đầy màu sắc được dọn ra. Tiếc là tôi gần đây ăn quá nhiều đồ, bây giờ nhìn thấy cũng chẳng động Dập kinh ngạc nhìn thức ăn bày biện trên bàn, lại tới giúp mẹ tôi chuẩn bị chén bát, nói bà thật khách khi ấy đang vắt vẻo nằm trên sofa, cười tươi bảo em, “Như này đã là gì, mấy ngày nay tôi mỗi ngày đều ăn nhiều những đồ ăn như thế, đến mức mập lên này.”Em nhìn tôi một chút, sau đó bảo “Ừ, mập lên thật.”Mẹ tôi yêu mến em vô cùng, vì thế mà toàn khen ngợi em, lại dìm tôi xuống. Bà nói tôi thời gian này ở nhà hết ăn lại nằm, việc gì cũng không phải động tay động chân, cho nên mới mập ra như thế. Tôi đương nhiên không phục, lại gào lên, nói ai cả ngày dòng đi theo mẹ xách đồ, Tôn Dập mới giúp mẹ lấy chén bát đã khen nhiều như thế, lòng tôi thực ủy khuất đi…Mẹ lườm tôi một cái, bảo sắp đến bữa cơm, hay là còn phải đút cơm cho tôi nữa? Em nghe xong liền cười trộm. Trước lúc tôi vào, ba đã ngồi trước ở bàn ăn, đọc báo và nhấm nháp li rượu. Bốn người chúng tôi quây quần bên bàn ăn, ăn uống, nói chuyện rất vui tôi không giàu có gì, ba mẹ đều là công nhân viên chức, cuộc sống cũng đủ để cung cấp cho sinh viên ăn học như tôi. Ngôi nhà chúng tôi ở cũng không lớn, một phòng khách nhỏ, liền kề là một phòng ăn, có hai phòng ngủ và một phòng đọc. Không gian cũng không rộng nhưng được bố trí vẫn tốt. Buổi tối, dĩ nhiên em ngủ cùng bàn học vẫn còn bày mấy cuốn ảnh mà hai ngày trước đứa em họ tôi đến chơi và lấy ra xem, tôi lười cất đi, nên nó để đâu thì vẫn cứ ở nguyên đó. Tôn Dập sau khi tắm xong, vừa lau tóc vừa bước tới, tiện thể ngồi xem một ra, bên trong đa phần đều là ảnh tôi khi còn nhỏ, có một ít chụp cùng ba mẹ, lại một ít chụp cùng người thân khác. Em vừa xem vừa cười thật vui vẻ, cứ thấy tấm ảnh nào thú vị sẽ lại chỉ cho tôi, còn nói rằng “Nhà cậu thật tốt, ăn cơm chiều cũng vui như vậy, đúng là chụp ảnh gia đình a.”“Gia đình nào mà chẳng có ảnh gia đình. Nhà cậu không sao?”“Có lẽ cũng từng.” Em em thật nhỏ, tôi nghe cũng không rõ, mông lung nhìn em, sau đó em cũng quay qua nhìn tôi, do dự lấy trong ba lô ra chiếc ví, rồi lại từ trong ví lấy ra một ảnh chụp cũ kĩ. Trong ảnh là một phụ nữ xinh đẹp đang ôm một đứa bé, khung cảnh là ở một công viên nào đó, hai người đều cười rất xán Dập cúi đầu chăm chú nhìn tấm ảnh, tóc mái vương trước trán che đi đôi mắt nên tôi chẳng thấy được đôi mắt ấy đang nghĩ gì.“Tôi chụp ảnh không nhiều lắm. Đây là mẹ tôi.”Qủa thực em không nói thì tôi cũng biết, đôi mắt hai người trông rất giống nhau, còn có khóe miệng khi cười thì hơi nhếch lên, nhìn có chút nghịch ngợm, tạo thành một đường nét hoàn hảo… Mà tôi cũng chưa một lần nhìn thấy ảnh chụp của em bao giờ, nên không biết rằng em cũng có lúc cười rạng rỡ như thế. Nụ cười của em hiện tại không phải không vui, chỉ là trầm mặc hơn rất mặt em tràn đầy sự thương yêu, nhìn tấm ảnh, nói.“Mẹ tôi thực sự rất đẹp, đáng tiếc năm tôi lên tám thì bà qua đời. Mẹ trông đau đớn như thế nào, có lẽ đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.”Tôi giật mình, đây là lần đầu tiên nghe em kể về gia đình.“Có chuyện gì sao? Chẳng phải ba mẹ cậu bây giờ…”“Đó là mẹ kế. Sau khi mẹ mất được một năm, ba tôi đi bước nữa. Cũng đã có một đứa con trai.” Cất đi tấm ảnh, em bình thản trả kinh ngạc không nói nên lời, em hóa ra còn có một đứa em trai. Em thật là thâm tàng bất lộ, vẫn nghĩ em luôn cất giấu điều gì đó trong lòng, cũng rất ít khi nhắc tới người nhà, càng ít khi gọi điện về nhà, thật không nghĩ tới gia cảnh em là như đẫn ngồi ở mép giường, em thu thập các thứ xong xuôi liền trèo lên giường.“Này, thảm điện đâu?”Tôi cũng chui vào chăn theo. “Tôi không dùng.”Em lại cười. “Ừ, cậu đúng là thanh niên khỏe mạnh, trong phòng tôi có bật lò sưởi nhưng cũng không ấm bằng chăn cậu ủ cho.”“Sau trở lại trường tôi lại ủ chăn cho cậu là được chứ gì.”Tôi đáp. Em lại cứ thế quấn lấy người tôi, bướng bỉnh nói một câu. “Cùng lắm thì mùa hè tôi cho cậu ôm, thân nhiệt tôi luôn thấp.”Có lẽ vì vừa tắm xong nên cơ thể em cũng không lạnh đến mức khiến tôi dựng tóc gáy, da thịt kề cận với nhau cảm giác thật thoải mái, dần dần em cũng đi vào giấc ngủ. Từng đợt hơi thở nhẹ nhàng phả vào cổ tôi, bao quanh là mùi hương dễ chịu từ cơ thể em. Chỉ là tâm tư tôi lúc đó không nhè nhẹ như vậy. Đó là lần đầu tiên nghe em tâm sự, tuy là không nhiều, nhưng cũng đủ để giải thích vì sao trông em lại khác hẳn với những bạn học cùng trang lứa như thế. Vẻ ngoài trầm mặc, thậm chí là lạnh lùng ấy chẳng phải vì em kiêu ngạo, chẳng phải em có bề ngoài đẹp đẽ, chẳng phải em có thông minh, có thành tích học tập xuất sắc. Tất cả, chỉ là em tự mình khép chặt bản thân mà thôi. Quen em lâu, đối với em hiểu càng nhiều, mới thấy được đằng sau vẻ ngoài anh tuấn mê hoặc không biết bao nhiêu người ấy, lại là một con người tịch mịch, cô đơn và thống khổ biết nhường hôm sau tôi đem Tôn Dập đi dạo, thành phố tôi sinh ra cũng ngày càng phát triển lớn mạnh hơn, nơi nào cũng được trùng tu, xây dựng, thực sự cũng chẳng có chỗ nào để chơi. Chí ít thì có hai người vẫn hơn một mình tôi buồn chán. Đối với chuyện của em, tôi vẫn rất hiếu kì, chỉ là không biết nên mở miệng thế nào cho phải, đành nghẹn lại nơi cổ giờ đi ngủ mà tôi vẫn thấy đôi mắt em không có ý gì muốn ngủ, tôi chần chừ sau vẫn mở miệng hỏi “Này…Tôn Dập…em trai cậu, bao nhiêu tuổi rồi."Em nhìn tôi, chớp nhẹ mắt. “Nó ra đời năm tôi mười tuổi. Bây giờ là chín.”Tôi lại hỏi “Vậy nó theo ba mẹ đi du lịch sao?”Em vùi mình trong chăn rầu rĩ ừ một tiếng. Mỗi khi nhắc tới gia đình em lại như vậy, không mang theo chút tình cảm nào, nhìn cũng không ra sự lo lắng nào, thậm chí một chút bất mãn cũng không. Chỉ có khi đó, em lấy ra ảnh chụp của mẹ, tôi mới thấy tình cảm gia đình trong em. Thứ tình cảm phức tạp, hỗn độn, tiếc nuối có, quyến luyến có, hoài niệm cũng có, nhưng phần đa, là chết lặng. Một hồi lâu, tôi lại lên tiếng trước.“Này, cậu đối với người mẹ bây giờ thế nào…?”Em nhìn lung tung một lát, cuối cùng cũng bảo “Bình thường, chí ít cũng vẫn để ba cho tôi tiền tiêu.”Tôi nói “Trước đây không phải cả nhà vẫn sống với nhau sao?”Em lắc đầu, “Tôi trước đây ở lại trường học, nếu không thì cũng là bệnh viện. Sau ra viện thì ba đưa đến viện điều dưỡng, đều phải chăm lo cho em nhỏ, không có thời gian cho tôi.”“Là vậy à.” Tôi nói. “Vậy hẳn là ba cậu cũng có nhiều tiền đi? Tôi nghe nói ở trong viện điều dưỡng phải trả phí rất cao.”“Cứ coi là vậy đi, ông ấy có công ti riêng, làm ăn cũng không tệ.”Sau đó còn nói chuyện gì nữa tôi đều không nhớ, đêm đó chúng tôi nói chuyện rất khuya. Về phần mẹ kế của em, tuy rằng như em nói thì không phải người xấu, nhưng nghĩ lại thời điểm lúc mới gặp em, bên người chỉ có túi hành lí nhỏ đến đáng thương, khẳng định là tự mình chuẩn bị tất. Cũng vì thế mà cái gì cũng không đầy đủ, hơi một tí lại phải đi mua. Ở chung một mái nhà, với danh nghĩa là “mẹ”, không biết người đó có bao nhiêu yêu thương dành cho em? Em lại có thể thản nhiên mà nói, nếu không ở trường thì cũng là bệnh viện. Em lại từng phẫu thuật nhiều như vậy, ba em khẳng định là không có thời gian chăm lo cho em, cũng chưa từng nghe em nói về ông bà. Trong quãng thời gian em đau như vậy, ai là người ở bên em, bảo vệ cho em? Hay là tấm ảnh cũ của mẹ em? Càng nghĩ lại càng thấy thương em vô hạn, bên ngoài lạnh lùng đến thế, cởi bỏ đi lớp vỏ bọc bên ngoài, kì thực là những vết thương thấu tận tâm can.
Ngày nắng thật dài, em phải làm gì để thời gian trôi qua thật mau, qua đi những ngày tháng khó nhất trong cuộc đời em. Những lời hứa, những kỷ niệm vần còn in đó, mà giờ này chỉ còn mỗi mình em ngổn ngang với những hình ảnh hạnh phúc ngày nào của hai chúng ta…. Ngày xưa, với anh em là tất cả, là tình yêu, là hạnh phúc, nụ cười của em khiến anh hạnh phúc, nó tô điểm cho cuộc sống anh đầy màu sắc. Cuộc sống của em với những ngày có anh thật ấm áp, nhiều niềm vui và nước mắt, nhiều dỗi hờn, hi vọng rồi thất vọng lại trở về hạnh phúc. Bên em anh hết mực yêu thương, chiều chuộng và ghen tuông. Anh không cho em online mỗi khi anh đi công tác xa, điện thoại của em chỉ mỗi những tin nhắn của anh và người thân, nụ cười và ánh mắt của em chỉ trao cho riêng mỗi anh… 100% của em thuộc về anh. Trao cho em những lời nói đầy yêu thương, hạnh phúc, luôn lo lắng, chăm sóc em mỗi khi em bệnh,… để rồi anh trở thành chỗ dựa vững chắc trong lòng em, tình yêu của anh đã chiếm lấy tất cả trái tim của emCuộc sống của em không thể thiếu anh dù chỉ một ngày, không nhận tin nhắn anh em thấp thỏm lo lắng, nhớ da diết. Niềm vui của em lúc nào cũng có hình ảnh anh trong đó...Tựa vào vai anh, em thật hạnh phúc biết bao, ngày tháng bên anh em trở nên nhỏ bé trong sự che chở yêu thương của anh. Cảm giác được yêu thương anh em như người hạnh phúc nhất trên cuộc đời này. Cuộc sống đầy những rắc rối, lo toan, khi những kỷ niệm đã xếp dày trong kí ức, đến đâu trên mọi nẻo đường em bước đều có hình bóng anh, tình yêu em dành cho anh là tất cả những gì em có được, anh là một phần trong sự sống của ước gì sự thật ngày ấy chỉ là một giấc mơ, em đã run rẩy, tim em như ngừng đập, cả người em lạnh ngắt khi nghe tin về anh. Em thật sự không thể nào tin được điều đó là sự thật.. Rồi em sẽ phải lẻ loi một mình bước đi trên con đường thật dài này sao anh? Những nụ cười, những kỷ niệm của mình vẫn còn đó, em phải làm gì để không thấy chúng nữa đây? Em phải bước đi như thế nào nếu không có anh? Em ghét anh nhiều lắm anh yêu của em! Giờ đây em phải làm gì hả anh?Em viết những dòng này cho anh, người mà em coi là ... Em viết cho những ngày đã qua và những ngày sắp tới. Em viết cho những gì là mãi mãi và những gì đã trở thành kỷ niệm. Em viết cho những niềm vui, niềm hạnh phúc, những tiếng cười và cho cả những gì là khổ đau, là tổn thương, là những giọt nước mắt. ... Em viết cho tất cả, cho những gì đang chất chứa trong lòng em, cho những gì còn chưa kịp nói...Và cho cả cái cách anh bước vào cuộc đời em để trở thành một người đặc biệt hơn cả. Có lẽ em đã yêu anh, rất nhiều là khác. Nhưng tình yêu ấy không đủ lớn để giữ anh bên anh đến bên em như một cơn gió và cũng đi như một cơn gió vậy. Đến cũng nhanh và đi cũng thật nhanh. Người ta nói đúng "cái gì đến nhanh thì đi cũng nhanh". Em cũng biết anh còn rất nhiều thứ phải suy gian em và anh gặp nhau, đó là những ngày tháng em thấy hạnh phúc. Bên anh, em cười nhiều hơn nhưng buồn cũng thật anh bước vào đời em,anh đã chỉ cho em cách biết yêu thương,biết nhớ,biết chăm sóc một người là như thế anh rời khỏi cuộc sống của em,tại sao anh không chỉ cho em cách để quên một người vậy,nhóc heo?''Người yêu tôi đã ra đi mãi mãi'',mãi mãi em sẽ dành tình yêu đó cho ký ức,kỷ niệm giờ đây chỉ còn là quá khứ với đã rất buồn và đau như em ko thể làm gì khác ngoài những suy nghĩ về bóng anh cứ như thế hiện về trong suy nghĩ của em,nhóc heo ơi!Em viết trong slide tặng anh rằng là anh là người ''"Open my heart " và cũng là người " Closed my heart". Anh đã mở cửa trái tim em 1 trái tim chỉ có lạnh giá ko cảm giác nhưng rồi cũng chính anh là người đóng cánh cửa ấy gian ấy em như người vô hồn không thể làm đc sáng thức dậy hình bóng anh lại hiện hữu trong trí lần đi qua những con đường ngày xưa thường đi cùng bên nhau,thấy những ai mặc màu áo anh thích em lại càng nhớ nhiều những gì đã từng có hình ảnh của anh trong đó em lại càng nhớ da diết....Lại bắt đầu những ngày một mình,cuộc sống buồn chán,những ngày tháng ko có anh em như người ngu ngơ vì biết đã mãi mất đã mang cho em thật nhiều yêu thương,cảm xúc niềm vui và những nụ cười tuy nhỏ nhoi nhưng cũng làm ấm lòng người con trai mang những thứ em khi em cần nhất,mãi mãi nguyện yêu anh và mãi nhớ anh,nhóc heo.......!!!
Sau khóa huấn luyện quân sự, chúng tôi chính thức đi học, Thuộc ngành tin học đặc biệt ít nữ sinh, còn nhớ khóa tôi chỉ có ba người, ít đến đáng thương. Đã thế những khoa khác cũng không có nhiều nữ sinh, vì thế yêu cầu đối với bọn họ đương nhiên được hạ xuống, chỉ cần không quá nam tính, chỉ cần tính cách dịu dàng một chút liền có vô số người theo loại tình cảnh đó, Tôn Dập lại để chúng tôi biết thế nào là rượu thịt lầu son đem khoe kẻ đói. Cứ hai, ba ngày em lại nhận được những phong thư nhiều màu sắc đẹp mắt, mọi người không tranh nhau đọc thì cũng đem vứt vào thùng rác. Nhìn phong thư nắn nót ghi tên Tôn Dập bên ngoài bị ngâm nước đến nhòe chữ, tôi cũng thấy cảm thương cho những cô gái kia. Có lúc buồn chán không biết làm gì, mọi người lại đi lượm lại phong thư trong thùng rác và đọc. Đọc rồi mới kinh ngạc vô cùng, không nghĩ em được nhiều người theo đuổi như thế. Không bao giờ thấy em cùng nữ sinh thân cận, thế nhưng viết thư cho em còn có hoa khôi của trường, có cả Thu Hương- nữ sinh xinh đẹp nhất. Hơn nữa hầu hết nữ sinh viết thư cho em đều hẹn thế này cuối tuần x, buổi tối tại x, khu x, đường x đợi cậu, mình sẽ đợi cho tới khi cậu tới thì thôi. Không biết những cô gái này sau đó thế nào, có lẽ vẫn là đứng đợi em cho đến lạnh cóng cũng mong gặp em. Bọn tôi ở kí túc xá hết lòng khuyên em nên thử đi xem sao, hiện tại em được ái mộ như vậy, sau này biết khi nào mới có người như thế theo đuổi em. Nhưng là, em mờ mịt nhìn chúng tôi, nói rằng khi đó thì em sẽ theo đuổi người ta, chúng tôi chẳng biết phải nói gì từng nói với tôi rằng, yêu đương hiện tại không có nghĩa lí gì với em cả, cũng không muốn tìm nữ sinh chỉ để chơi đùa. Tôi cười, bao nhiêu nữ sinh vây quanh như vậy, em một chút cảm giác cũng không, chỉ có thể là Gay. Ngày đó chỉ là nói đùa một câu như vậy, hiện tại nghĩ cảm thấy như châm chọc, tôi đã không chỉ là nói miệng, mà còn là tự mình chơi với chống cằm suy nghĩ, hỏi tôi “Cậu nói xem vì sao nữ sinh lại thích tôi? Tôi một chút cũng không biết gì về họ.”Tôi nói “Cậu đẹp trai.”Em vẫn như cũ không có câu trả lời cho mình, lại lẩm bẩm “Thế à? Sao tôi không biết?”Tôi cũng trêu em, phụ họa theo. “Đúng vậy, tôi lớn lên cũng không thấy mình đẹp trai.”Em liếc mắt nhìn tôi một cái, nhàn nhạt bảo “Thì cũng đâu có ai khen cậu đẹp.”Tôi sửng sốt một chút, em thì nhìn tôi cười thật tươi, thật vui chuyện tình cảm, mẹ tôi vẫn luôn khích lệ, tha thiết muốn tôi dẫn về một cô gái cho mẹ. Mẹ thật thích những cô gái trắng trẻo, thông minh, hiền lành. Còn tôi thì lại là đứa vô cùng nghịch ngợm, không ít lần chọc người khác tức điên lên. Sau khi kết thúc kì thi đại học, mẹ vẫn cứ nói mãi về vấn đề đó, ý muốn tôi mau tìm cho mẹ một cô con dâu xinh đẹp, nhu thuận, việc sinh hoạt, ăn ở mẹ sẽ lo cho tất, coi như là lệ phí tình yêu. Bởi thế mà khi học đại học, tôi cũng không thể coi là không chơi bời một chút. Những nữ sinh gửi thư tình cho tôi, tuy rằng ít hơn của Tôn Dập, nhưng cũng là những cô gái rất được. Vậy nhưng không biết vì sao, bọn họ ưu tú như vậy cũng không một ai khiến tôi hạ quyết tâm theo đuổi. Tôi có cảm giác, có bọn họ cũng tốt, không có cũng không thành vấn đề. Cũng không có một ai làm tôi thấy không có họ thì sống không kì đầu tiên cứ thế trôi qua, chúng tôi trong kí túc xá ở chung cũng rất tốt, nhưng tôi và em là thân thiết nhất, gần như luôn như hình với bóng, mỗi ngày cùng nhau ăn cơm, cùng nhau lên lớp rồi đến thư viện, khi lạnh thì cùng nhau đến phòng tắm nước nóng. Thi thoảng cũng có lúc rủ nhau trốn học, chỉ có khi học thể dục hay tham gia câu lạc bộ nào đó thì tôi và em mới tách nhau ra, những lúc đó em sẽ ở trong thư viện đeo tai nghe và đọc nhớ rõ có giờ thể dục, em ngồi xem chúng tôi chơi bóng, lúc cùng nhau ra về em đã hỏi “Chơi bóng rổ vui vậy sao? Trông cậu rất vui vẻ.”“Đương nhiên rất thích. Đừng bảo tôi cậu chưa động vào quả bóng bao giờ nha.”“Ừ, chưa từng. Ngay cả giờ thể dục, cũng chưa học bao giờ.”Tôi giật mình, quay sang nhìn em. Trên khuôn mặt ấy lại như cũ, không mang bất kì nét đau thương, khổ sở nào. Chỉ cảm thấy mờ mịt, chết lặng. Rồi tôi đột nhiên thấy xót thay cho em, chỉ biết rằng em bị bệnh, lại không nghĩ đến nghiêm trọng đến mức em không thể như những chàng trai khác, tận hưởng thú vui một lần chúng tôi bị đi học muộn, tôi kéo tay em ba chân bốn cẳng mà chạy, em lại bỏ tay tôi ra.“Cậu đi trước đi, tôi không chạy nổi.”Vì thế, tôi cùng em rảo bước thật chậm đến lớp học. Mặc dù đi chậm như vậy, lúc đến lớp học, em vẫn là cảm thấy khó xúc với em càng lâu tôi càng nhận ra thực chất em không lạnh lùng xa cách như vẻ bề ngoài. Chí ít thì đối với tôi, em để tôi thấy những biểu hiện khác trên gương mặt ấy. Như là sự hài hước, như là những lúc trầm lặng, ngồi đọc sách đến nửa ngày. Nhưng thực sự em không phải người dễ đến gần, dường như chỉ có tôi cùng mấy bạn học khác cùng kí túc xá mà thôi, những bạn học khác trong lớp cũng không thuộc diện thân thuộc với em. Em đối với người khác luôn có phép tắc, luôn như hòa, nhưng là vẫn có khoảng cách rất rõ lại, tôi lại kết bạn với rất nhiều người. Đặc biệt có mấy người cực thân, thỉnh thoảng sẽ ghé qua rủ nhau đi ăn, tiền thì chia đều. Mỗi lần ấy tôi đều kêu Tôn Dập đi cùng, em đến đó cũng chỉ chăm chú mà ăn phần đồ của mình, em vốn đã nói rất ít. Em cũng rất kén ăn, thường chỉ ăn một vài món có thể, no rồi thì ngồi nhìn chúng tôi trò chuyện, em có lẽ nói chỉ bằng một phần mười chúng dần tôi cũng không tham gia nhiều vào các câu lạc bộ nữa, chủ yếu tập trung vào việc làm quen với vài cô gái. Nhiều lúc cảm thấy thật mất hứng, ở cùng em vẫn là tốt nhất. Ở cùng em, tôi cảm thấy thực thoải mái, tính cách trái ngược bù lại rất hòa gian cách học kì mới có hai tuần nghỉ đông, nhiệt độ giảm đột ngột, nhiệt độ ngoài trời còn có 0 độ, có khi sẽ xuống tới độ âm. Khí hậu vùng Hoa Đông so với phương Bắc rất khác nhau. Nhiệt độ có khi âm từ 3 đến 8 độ, nhưng lại không có hệ thống lò sưởi, nói cách khác ở ngoài trời lạnh lẽo đến chết, ở trong phòng cũng không khác là bao, nhiều lắm thì là ít gió hơn mà thôi. Hơn thế không khí còn ẩm ướt hơn phương Bắc, đủ hiểu thế nào là lạnh lẽo thấu Dập sợ lạnh, ngày hôm sau liền đi mua áo lông, lớp ngoài lớp trong nhìn em hệt như một cục bông vậy. Chỉ là người em vốn gầy, mặc nhiều cũng không thấy mập ú, chỉ là đi lại có chút chậm. Ngày đó, cũng là ngày sau khi nhiệt độ giảm mạnh, em mua áo, rồi cả chăn nệm. Buổi tối trước lúc ngủ còn lấy cho tôi một túi chườm nóng, nước đã đun sôi, ủ trong tay. Hồi ấy trường không cho sinh viên sử dụng thiết bị dẫn điện, ấm điện cũng không luôn. Em đặt túi chườm vào trong chăn của tôi, lại trèo lên giường của mình, nói tôi không cần quá cảm kích, bữa trưa mai mời em là được rồi. Trông em mặc đồ dày cộp, leo lên leo xuống có chút dở khóc dở cười, liền giúp em leo lên. Không nghĩ em nhẹ quá như thế nên dùng lực hơi mạnh, cuối cùng lại hất em mạnh về giường, thật may phía kia là vách tường. Em thở hồng hộc, nói “Mặc nhiều như vậy tại sao vẫn thấy lạnh a…”Hình ảnh khi đó, tôi còn nhớ rõ như vậy, là vì bộ dáng em lúc đó thật sự rất buồn cười, thậm chí…đáng yêu, ừ, rất đáng yêu. Em bĩu môi oán giận, cúi đầu nhìn áo lông mình mặc, làn da trắng nõn cùng với màu ô-liu của áo lông phối lên nhìn rất đẹp, ít có ai mặc áo lông to xụ lại đẹp như thế. Thế nhưng em không biết thân nhiệt tôi cao, buổi đêm ngủ có khi còn đạp chăn ra, huống chi mẹ chuẩn bị đủ chăn cho tôi, không cần đến túi chườm. Nhưng là em đã làm nóng rồi mới đưa tôi, tôi cũng không muốn cự tuyệt. Ôm túi chườm được em chuẩn bị, nó khiến tôi thực sự thoải mái, không bao lâu liền say thật lâu, tôi vì thấy hơi lạnh mà tỉnh lại, hóa ra nửa đêm nóng quá lại đạp chăn ra, hiện tại chiếc chăn đang yên vị dưới sàn. Tôi lồm cồm bò xuống giường nhặt lại chăn, chuẩn bị lên giường ngủ tiếp. Vừa lúc đứng dậy, vô tình nhìn thấy đôi mắt em lộ ra đằng sau tấm chăn dày mà nhìn tôi. Trong phòng tối đen, nhìn thấy đôi mắt ấy làm tôi nhảy dựng lên. Sau lại cất tiếng hỏi.“Đã khuya như vậy sao còn chưa ngủ đi?”“Lạnh, không ngủ được.” Em nhỏ giọng buồn bực, em đắp nhiều chăn như vậy, áo lông cũng phủ lên, như thế nào vẫn thấy lạnh. Vừa nghĩ thế liền luồn bàn tay vào trong chăn của em xem thử, lại sờ thấy đầu gối của em, tựa như một khối băng. Tôi mặc quần ngắn áo ngắn không nằm chăn lâu như vậy, cơ hồ vẫn ấm hơn em rất nhiều. Chúng tôi hít vào một hơi, cùng lúc mở miệng, tôi hỏi sao em lại lạnh như thế, có phải bị cảm rồi không? Em lại hỏi tôi vì sao nóng như thế, có phải bị sốt? Tôi nói em thật ngốc, là em lạnh như băng nên mới thấy vậy. Em ủy khuất nghe tôi nói, bảo rằng từ sau khi phẫu thuật, đại khái có nhiều chuyện biến đổi, hai năm gần đây lúc nào cũng lạnh như thế. Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của em vùi trong chăn, thương đến lạ. Hình như có chút cảm, cái mũi cũng sụt sịt. Do dự một lát, tôi hỏi hay là để tôi ngủ cùng? Em có thể xuống giường tôi, dù sao tôi cũng nóng đến đạp cả chăn ra. Em nghĩ nghĩ một lát, lại bảo tôi leo lên giường em, vì trên đó có thanh chắn, nằm dưới chắc chắn sẽ có người bị té xuống đất, hơn nữa, em đã mất rất lâu mới ủ cho chăn ấm lên một chút như vậy… Tôi liền leo lên, chui vào ổ chăn của em, thật sự bên trong không có chút hơi ấm nào cả, chân em lạnh băng, tôi chẳng hiểu sao em có thể chịu đựng lâu như thế. Giường thì nhỏ, tuy rằng thân em gầy, tôi cũng không béo, nhưng hai tên con trai cao trên mét tám cùng nằm lên, không khỏi phải nằm gần lại nhau. Tôi vừa đặt mình nằm xuống đã thấy một trận nóng, chăn thì dày như vậy, thân thể em lạnh dần trong chăn cũng có hơi ấm, cơ thể em mới thả lỏng hơn chút, cả người đều dựa vào tôi, không lâu sau tôi nghe được hơi thở đã trầm ổn của em. Tôi biết em ngủ rồi, khuôn mặt tựa lên vai tôi, sống mũi thẳng tắp, đôi môi có chút cong cong. Không nghĩ bộ dáng em khi ngủ trông trẻ con đến vậy, trong không gian nhè nhẹ tiếng ngáy của những bạn học khác, tôi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ…Tiếp đó hai tuần, trước lúc ngủ tôi đều lên giường em, ủ ấm chăn cho em trước sau đó quay về giường của mình. Nếu như để em tự ủ chăn, có lẽ là không thể. Như vậy, vì có thân nhiệt của tôi lưu lại, cùng với túi chườm nóng, giấc ngủ của em trở nên dễ dàng hơn, chí ít cũng không vì quá lạnh mà thao thức cả đêm. Có một vài lần, vì buồn ngủ quá, lười đứng lên, thế là ngủ luôn cùng em. Em ngủ ngoan lắm, hơi thở nhè nhẹ, lại cũng không nói mê. Chỉ là ôm chặt lấy tôi, dựa cả vào tôi, nên buổi sớm thức dậy, tôi cảm thấy thắt lưng có chút đau nhức
người yêu tôi đã ra đi mãi mãi